Tôi đã lặng người ở Thành Cổ Quảng Trị
Những cảm xúc của một người trẻ khi đến Thành cổ Quảng Trị và đối diện với sự hy sinh lớn lao của thế hệ cha anh.
Tôi đã từng nghĩ Thành cổ Quảng Trị chỉ là một di tích lịch sử như nhiều nơi khác. Nhưng chỉ đến khi thực sự đặt chân đến nơi đây, đứng giữa không gian yên bình với màu xanh của cỏ cây và nghe câu chuyện về 81 ngày đêm mùa hè đỏ lửa năm 1972, tôi mới cảm nhận được hết sự thiêng liêng của mảnh đất này. Có những người lính tuổi đời chỉ vừa đôi mươi đã mãi mãi nằm lại, để đất nước hôm nay được bình yên. Giữa những hàng cây lặng gió, tôi bỗng thấy lòng mình chùng xuống. Hóa ra, hòa bình mà thế hệ chúng tôi đang có được không phải là điều tự nhiên, mà được đánh đổi bằng biết bao máu xương và những cuộc đời chưa kịp đi hết thanh xuân. Rời Quảng Trị, tôi mang theo trong mình không chỉ là sự xúc động, mà còn là một lời nhắc nhở phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.



