TÔI ĐÃ Ở ĐÓ – PHÚ THỌ NHỮNG NĂM HOA LỬA
TÔI ĐÃ Ở ĐÓ – PHÚ THỌ NHỮNG NĂM HOA LỬA
TÔI ĐÃ Ở ĐÓ – PHÚ THỌ NHỮNG NĂM HOA LỬA
Tôi là Nguyễn Văn Hòa, sinh năm 1931, quê ở Lâm Thao, Phú Thọ. Khi tôi kể lại những dòng này, tôi đã ngoài bảy mươi tuổi. Nhưng những năm tháng chiến tranh thì chưa bao giờ rời khỏi trí nhớ tôi.
Năm 1952, tôi là dân quân du kích của xã. Phú Thọ khi ấy là cửa ngõ vào chiến khu Việt Bắc. Địch càn quét liên miên, nhất là dọc sông Lô và các tuyến đường rừng. Ban ngày chúng bắn phá, ban đêm chúng tôi dẫn bộ đội, chuyển lương thực, cáng thương binh.
Tôi còn nhớ rất rõ trận càn cuối thu năm ấy. Khoảng gần sáng, pháo địch dội xuống làng. Chúng tôi đã có lệnh giữ tuyến đường rừng nối lên Đoan Hùng. Nếu mất tuyến này, bộ đội chủ lực phía sau sẽ bị lộ.
Tiểu đội trưởng của tôi là anh Lý, người cùng làng. Khi địch áp sát, anh ra lệnh nổ súng. Trong lúc chiến đấu, anh Lý trúng đạn. Tôi kéo anh vào hầm, nhưng anh chỉ nói được một câu:
“Giữ bằng được con đường này.”
Anh hy sinh ngay trước mắt tôi. Trận đó, chúng tôi giữ được chốt đến trưa thì địch rút. Năm người trong đơn vị không trở về.
Hòa bình lập lại, tôi trở về làm ruộng trên chính mảnh đất ấy. Những hố bom đã lấp, rừng cọ đã xanh trở lại. Nhưng với tôi, nơi đó mãi là nơi đồng đội tôi nằm xuống.
Tôi viết lại những dòng này không để nhắc công lao. Tôi chỉ muốn nói rằng:
những người lính Phú Thọ năm ấy đều là người bình thường, nhưng đã sống trọn vẹn cho đất nước trong thời hoa lửa.
Tôi là người đã ở đó.
Và đây là lời kể của tôi
Nguồn và tác giả:Cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa
Sưu tầm: TRẦN THỊ THƯƠNG



