Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tôi đã sống cùng Trường Sơn-NĐC

Tôi là Nguyễn Văn Hòa, từng là lái xe vận tải trên tuyến đường huyền thoại Đường Trường Sơn – con đường mà chúng tôi vẫn gọi bằng cái tên khác: “đường máu và hoa”.

Hà Tĩnh10/04/2026NGUYỄN QUỲNH ANH (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Hòa, từng là lái xe vận tải trên tuyến đường huyền thoại Đường Trường Sơn – con đường mà chúng tôi vẫn gọi bằng cái tên khác: “đường máu và hoa”.

Năm ấy tôi mới ngoài đôi mươi. Rời quê nhà trong một buổi chiều mưa, tôi mang theo ba lô nhỏ, một lá thư của mẹ và lời dặn: “Đi rồi nhớ giữ mình, nhưng nếu đất nước cần thì không được lùi bước”.

Tôi được biên chế vào đơn vị vận tải chi viện cho miền Nam. Công việc của chúng tôi là chở đạn, chở lương thực, chở thuốc men vượt qua rừng sâu, núi thẳm. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với cái chết.

Đường Trường Sơn khi ấy không có ánh đèn. Chỉ có ánh pháo sáng của máy bay và tiếng bom xé trời. Có những đêm, chúng tôi phải tắt máy, dắt xe đi bộ trong rừng để tránh bị phát hiện.

Tôi nhớ nhất một đêm tháng mưa. Đoàn xe của chúng tôi vừa qua một đoạn dốc thì bị máy bay phát hiện. Bom rơi như trút. Một chiếc xe đi trước tôi trúng đạn, bốc cháy dữ dội. Anh em lao vào cứu nhưng không kịp.

Tôi đứng lặng người, tay vẫn giữ chặt vô-lăng, nước mắt hòa vào mưa rừng.

Nhưng không ai được phép dừng lại lâu. Chỉ vài phút sau, chúng tôi lại phải tiếp tục hành trình, vì phía trước là chiến trường đang chờ từng thùng đạn, từng bao gạo.

Có lần, tôi gặp một tiểu đội thanh niên xung phong đang mở đường. Họ còn rất trẻ, có người chỉ mới mười tám, đôi mươi. Họ cười rất tươi, dù tay chân đầy bùn đất:

  • “Anh lái xe đi cẩn thận nhé, tụi em vừa lấp xong hố bom đấy!”

Những nụ cười ấy, tôi không bao giờ quên.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê. Nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn nghe tiếng động cơ xe gằn lên giữa rừng Trường Sơn, vẫn thấy những gương mặt đồng đội sáng lên trong ánh lửa bom.

Họ đã không trở về. Nhưng họ đã làm nên một con đường – con đường của ý chí, của máu và của tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn