Tôi đã sống qua Khe Sanh mùa lửa đạn - NĐC
Tôi là Hoàng Văn Sơn, nguyên chiến sĩ tham gia chiến đấu tại Trận Khe Sanh. Năm ấy tôi vừa tròn 20 tuổi. Từ miền Bắc hành quân vào Trường Sơn, tôi không hình dung được rằng nơi mình đến lại là một trong những chiến trường khốc liệt nhấ
Tôi là Hoàng Văn Sơn, nguyên chiến sĩ tham gia chiến đấu tại Trận Khe Sanh.
Năm ấy tôi vừa tròn 20 tuổi. Từ miền Bắc hành quân vào Trường Sơn, tôi không hình dung được rằng nơi mình đến lại là một trong những chiến trường khốc liệt nhất.
Khe Sanh nằm giữa núi rừng Quảng Trị, sương mù dày đặc, đất đỏ bazan bám chặt vào từng bước chân. Nhưng sự yên tĩnh ấy chỉ là bề ngoài. Bên dưới là bom đạn không ngừng trút xuống.
Ngày đầu tiên vào trận địa, tôi nghe tiếng pháo nổ liên hồi. Đất rung lên như có ai lật cả núi. Chúng tôi phải đào công sự sâu xuống lòng đất, sống và chiến đấu trong những hầm hào chật hẹp.
Có những ngày, không ai dám ngẩng đầu khỏi chiến hào. Máy bay bay thấp đến mức tưởng như có thể chạm vào.
Tôi nhớ một đêm mưa rừng. Nước tràn vào hầm, lạnh buốt. Đồng đội tôi – anh Quý – vừa ôm khẩu súng vừa nói:
“Còn đất này là còn giữ. Mình lùi một bước là mất cả phía sau.”
Câu nói ấy theo tôi suốt cả cuộc đời.
Trong những ngày ác liệt nhất, chúng tôi gần như không phân biệt được sáng hay tối. Chỉ biết khi pháo dừng thì tranh thủ tiếp tế, khi pháo nổ thì lại nằm xuống.
Có những bữa ăn chỉ là nắm cơm nguội, chia nhau từng miếng trong hầm tối. Nhưng không ai than đói. Ai cũng hiểu rằng phía sau mình là Tổ quốc.
Một lần, trận địa bị pháo kích dữ dội. Hầm chỉ cách nhau vài mét nhưng khói bụi che kín không nhìn thấy nhau. Tôi chỉ nghe tiếng gọi:
“Sơn ơi, còn sống không?”
Và tôi đáp lại:
“Còn. Còn giữ trận địa!”
Sau này, khi chiến sự lắng xuống, tôi trở về. Nhưng ký ức Khe Sanh vẫn ở lại – không phải chỉ là bom đạn, mà là ánh mắt của những người đồng đội đã nằm lại giữa rừng núi ấy.
Họ đã không kịp trở về, nhưng họ đã giữ trọn lời thề của tuổi trẻ.



