Tôi đã từng sợ
Tôi đã từng sợ
Nhiều người nghĩ thanh niên xung phong thì gan dạ lắm. Thật ra, tôi cũng sợ chứ.
Tôi mới 18 tuổi khi rời quê. Đêm đầu tiên ở đơn vị, nghe tiếng bom dội từ xa, tôi trùm chăn khóc thầm. Nhớ nhà, nhớ mẹ.
Nhưng rồi sáng hôm sau, nhìn các chị, các anh vẫn cười đùa, tôi tự nhủ mình không thể yếu đuối. Có lần đang tải đạn thì bom rơi rất gần, đất đá văng khắp nơi. Tôi run đến mức không đứng vững.
Một chị nắm tay tôi nói:
“Sợ cũng được, miễn là đừng bỏ chạy.”
Câu nói ấy theo tôi suốt cả cuộc đời.



