TÔI ĐANG SỐNG PHẦN ĐỜI CỦA ĐỒNG ĐỘI
TÔI ĐANG SỐNG PHẦN ĐỜI CỦA ĐỒNG ĐỘI
TÔI ĐANG SỐNG PHẦN ĐỜI CỦA ĐỒNG ĐỘI
Có một câu hỏi mà nhiều cựu chiến binh luôn mang theo:
“Tại sao mình còn sống?”
Không phải để day dứt.
Mà để tự nhắc mình phải sống có ý nghĩa.
Một người lính sau khi trở về từng tâm niệm rằng mình phải sống sao cho không hoài phí, bởi bên cạnh cuộc đời mình còn có phần đời của những người đồng đội đã nằm lại. Tinh thần ấy được phản ánh trong các hồi ức cựu chiến binh tại Tuyên Quang.
Vì thế ông lao động.
Tham gia công tác xã hội.
Giúp đỡ đồng đội.
Tham gia tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.
Giáo dục con cháu.
Mỗi việc làm đều như một cách trả lời câu hỏi năm xưa.
Ông không thể sống thay những người đã mất.
Nhưng ông có thể sống tốt hơn vì họ.
Đó là cách một người lính tiếp tục chiến đấu trong thời bình.



