Tôi đây mới chính là anh hùng... "rơm"! - Phê rô Nguyễn Viết Hồng
Tôi đây mới chính là anh hùng... "rơm"!
Cách nay 40 năm, vào mùa xuân năm 1968, tại giáo xứ Giáp Hạ, nay là giáo xứ Châu Thành, giáo phận Vinh (thuộc Thạch Trung, Thạch Hà, Hà Tĩnh) có người thanh niên Công giáo là Phê rô Nguyễn Viết Hồng mồ côi cha mẹ từ nhỏ, người gầy nhom, thấp bé tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Sau ba tháng vừa hành quân vừa huấn luyện, anh được biên chế về làm Tiểu đội phó phụ trách hậu cần tại đơn vị Công binh thuộc Binh đoàn 559. Nhiệm vụ của các anh là cảm tử rà phá hàng tấn bom rơi mỗi ngày trên đường Trường Sơn giúp cho xe bộ đội ta qua.
Đế quốc Mỹ trút xuống khúc ruột miền Trung mỗi ngày hàng ngàn tấn bom đủ loại hòng chặn đứng sự chi viện của miền Bắc cho chiến trường miền Nam.
Quái ác thay, trong số hỗn hợp bom rơi ấy, kẻ thù thâm độc luôn ném kèm bom khoan, một mặt chúng khoan phá con đường huyết mạch chiến dịch, một mặt chúng khoan hố để đổ các loại bom khác có sức công phá khủng khiếp xuống lòng đất đợi xe ta qua, hay đợi bộ đội ta rà phá bom mìn chạm nhẹ là... nổ.
Đối mặt giữa cái sống cái chết trong tình hình ấy, người thanh niên Nguyễn Viết Hồng không hề quản ngại, anh mưu trí dũng cảm, sẵn sàng quên mình phục vụ đồng đội, tốp này ngã xuống lại đến tốp sau...!
Thấy đồng đội mình hằng ngày, hằng giờ bị thương, ngã xuống nhiều quá, là một Tiểu đội phó phụ trách hậu cần, anh trăn trở và nghĩ ra được cách hạn chế sát thương đồng đội. Cách làm của anh thật đơn giản mà bấy lâu chưa ai nghĩ ra: Anh dùng rơm, rạ kết thành bộ áo giáp mặc trong lúc rà phá bom mìn, cách làm này đã giảm thiểu đáng kể về thiệt hại sinh mạng cũng như sát thương cho cán bộ, chiến sỹ các đơn vị Công binh trong Binh đoàn 559.
Từ sáng kiến trên và cùng với những chiến công khác, đến đầu năm 1973, Nguyễn Viết Hùng đã được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND; Đảng bộ chính quyền và nhân dân xã Thạch Trung cũng quyết định chọn đặt tên con đường trục chính của xã thành đường tên anh, đường "Anh hùng Nguyễn Viết Hồng"... Kể từ đó, như một nguồn cổ vũ kỳ diệu đối với thanh niên địa phương lớp lớp tình nguyện lên đường!
Câu chuyện khép lại bằng một câu nói vui của người Anh hùng: "Chính tôi đây mới là anh hùng... "rơm""!


