TÔI ĐI HỌC (1)
Truyện ngắn Tôi đi học của Thanh Tịnh là một tác phẩm giàu chất trữ tình, ghi lại những kỷ niệm trong sáng về ngày đầu tiên đến trường.
Câu chuyện được kể theo dòng hồi tưởng của nhân vật “tôi”. Những ký ức về buổi tựu trường hiện lên nhẹ nhàng, trong trẻo, gợi lại những cảm xúc bỡ ngỡ, hồi hộp của một đứa trẻ lần đầu bước vào thế giới mới.
Không gian buổi tựu trường được miêu tả rất sinh động: con đường làng quen thuộc bỗng trở nên khác lạ, sân trường đông đúc, lớp học trang nghiêm. Tất cả đều góp phần tạo nên một bức tranh đầy cảm xúc.
Tâm trạng của nhân vật “tôi” thay đổi theo từng giai đoạn: từ háo hức, bỡ ngỡ đến lo lắng, rồi dần dần là sự tự tin. Những chi tiết nhỏ như nắm tay mẹ, đứng nép bên người thân… đều rất chân thực.
Tác phẩm không chỉ là một kỷ niệm cá nhân mà còn gợi lên những cảm xúc chung của nhiều thế hệ học sinh, làm sống lại những ngày tháng tuổi thơ đáng nhớ.



