TÔI ĐỌC NHẬT KÝ CỦA NGƯỜI CHƯA TỪNG GẶP
Cuốn nhật ký của một liệt sĩ xa lạ trở thành cầu nối cảm xúc giữa hai con người chưa từng gặp nhau trong đời.
Cuốn nhật ký được tìm thấy trong kho lưu trữ của bảo tàng.
Tôi cầm lên vì tò mò. Nhưng càng đọc, tôi càng không thể đặt xuống.
Người viết là một chiến sĩ trẻ. Anh viết về nỗi nhớ nhà, về những đêm mưa rừng, về việc anh sợ chết nhưng vẫn xung phong đi đầu. Anh viết rất thật, không hề anh hùng hóa bản thân.
Có đoạn anh viết:
“Nếu mai tôi không về, mong ai đọc được những dòng này, hãy sống thay tôi một cuộc đời bình thường.”
Tôi gấp cuốn nhật ký lại, tay run lên.
Tôi chưa từng gặp anh. Không biết mặt anh. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy anh rất gần.
Từ ngày đó, mỗi khi đứng trước lựa chọn sống ích kỷ hay tử tế hơn một chút, tôi lại nhớ đến người chưa từng gặp ấy. Và tôi chọn sống tốt hơn — như một cách trả lời cuốn nhật ký dang dở.


