“TÔI ĐỨNG DƯỚI QUẢNG TRƯỜNG NGHE TỪNG LỜI”
Trong hồi ký của mình, Võ Nguyên Giáp kể lại không khí Hà Nội những ngày cuối tháng 8 năm 1945: cờ đỏ sao vàng xuất hiện khắp nơi, người dân bàn tán về sự kiện sắp diễn ra. Sáng 2/9, quảng trường chật kín người. Ông nhớ rõ biển người im lặng khi Chủ tịch Hồ Chí Minh bước lên lễ đài. Khi bản Tuyên ngôn Độc lập được đọc, từng câu chữ vang lên giữa không gian rộng lớn. Ông kể rằng có những đoạn, đám đông như nín thở. Khi nghe câu khẳng định quyền tự do và độc lập của dân tộc, nhiều người rưng rưng
Trong hồi ký của mình, Võ Nguyên Giáp kể lại không khí Hà Nội những ngày cuối tháng 8 năm 1945: cờ đỏ sao vàng xuất hiện khắp nơi, người dân bàn tán về sự kiện sắp diễn ra.
Sáng 2/9, quảng trường chật kín người. Ông nhớ rõ biển người im lặng khi Chủ tịch Hồ Chí Minh bước lên lễ đài.
Khi bản Tuyên ngôn Độc lập được đọc, từng câu chữ vang lên giữa không gian rộng lớn. Ông kể rằng có những đoạn, đám đông như nín thở. Khi nghe câu khẳng định quyền tự do và độc lập của dân tộc, nhiều người rưng rưng nước mắt.
Ông không miêu tả đó là một khoảnh khắc ồn ào. Trái lại, trong hồi ức của ông, đó là một giây phút trang nghiêm, đầy ý thức về trách nhiệm phía trước.
Ông viết rằng ngay trong niềm vui, ông hiểu chặng đường bảo vệ nền độc lập ấy sẽ còn gian nan.
Nhưng từ thời khắc ấy, Việt Nam đã bước sang một chương mới — chương của một quốc gia tự quyết vận mệnh của mình.



