“Tôi giữ lá thư ấy mấy chục năm”
“Tôi giữ lá thư ấy mấy chục năm”
“Trước một trận đánh lớn, thằng bạn tôi – thằng Lâm – nó ngồi viết thư. Viết lâu lắm, cứ viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết.
Tôi trêu:
‘Viết cho người yêu à?’
Nó cười:
‘Không, viết cho mẹ.’
Viết xong, nó gấp lại, nhét vào túi tôi, dặn:
‘Nếu tao không về… mày gửi giúp tao.’
Tôi còn mắng nó:
‘Nói linh tinh.’
Thế mà… nó không về thật.
Sau này, tôi mang lá thư ấy về quê nó. Đường xa lắm, đi hỏi từng nhà mới tìm được.
Mẹ nó lúc nhận thư, không khóc ngay. Bà chỉ cầm chặt, rồi hỏi tôi:
‘Nó… có đau không con?’
Tôi không biết trả lời thế nào. Chỉ nói:
‘Bạn con dũng cảm lắm bác ạ.’
Đêm đó tôi ngủ lại. Nghe bà mở thư ra đọc một mình… rồi khóc rất khẽ.
Tôi giữ lá thư ấy hơn 10 năm mới dám trao. Nhưng có những thứ… giữ cả đời cũng không trả hết được.”



