Tôi không bị lãng quên
Tôi không bị lãng quên
Có thời gian tôi nghĩ mình đã bị quên lãng.
Những người từng cùng tôi chiến đấu dần ra đi vì tuổi tác, bệnh tật. Làng xóm thay đổi nhanh quá.
Nhưng rồi đến dịp 27/7, các cháu thanh niên lại đến thắp hương, dọn vườn, hỏi han sức khỏe.
Một nhóm sinh viên còn ghi lại câu chuyện đời tôi để làm tư liệu.
Tôi không cần nhiều.
Chỉ cần biết rằng sự hy sinh của thế hệ mình vẫn được nhớ đến – không phải để nhắc lại đau thương, mà để trân trọng hòa bình.



