"Tôi không có gì phải hối tiếc!"
Tháng 5 năm 1938, do có kẻ phản bội chỉ điểm, Tổng Bí thư Hà Huy Tập bị thực dân Pháp bắt giữ tại Sài Gòn. Sau khi bị trục xuất về quê nhà Hà Tĩnh để quản thúc, đến năm 1940, chúng tiếp tục bắt giam ông vào Khám lớn Sài Gòn vì cáo buộc liên quan đến cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ.
Kẻ thù đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man hòng khuất phục người chiến sĩ cộng sản. Chúng đánh đập, bỏ đói và dùng cả những đòn tâm lý dụ dỗ tiền tài, chức tước để ép ông khai ra các cơ quan đầu não của Đảng. Thế nhưng, trước sự tàn bạo của quân thù, Hà Huy Tập vẫn giữ vững khí tiết kiên trung, bảo vệ tuyệt đối bí mật của tổ chức. Tại phiên tòa đại hình của thực dân Pháp, khi bị tuyên án tử hình, ông đã hiên ngang ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào hội đồng xét xử và dõng dạc tuyên bố câu nói bất hủ:
"Tôi chẳng có gì phải hối tiếc. Nếu còn sống, tôi sẽ tiếp tục hoạt động cách mạng!"
Rạng sáng ngày 28 tháng 8 năm 1941, tại pháp trường ngã ba Giồng (Hóc Môn, Gia Định), Tổng Bí thư Hà Huy Tập cùng các đồng chí lãnh đạo xuất sắc khác đã anh dũng hy sinh trước họng súng của đội hành hình. Ông ngã xuống ở tuổi 35 rực rỡ dâng hiến, máu của ông hòa vào lòng đất Nam Bộ thành đồng. Sự hy sinh lẫm liệt ấy đã trở thành ngọn đuốc rực sáng, cổ vũ tinh thần quyết chiến quyết thắng cho toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta tiến lên giành độc lập, tự do cho Tổ quốc.



