“Tôi không dám bước mạnh” – cựu chiến binh Lê Bá Dương
Cựu chiến binh, nhà thơ Lê Bá Dương
Ông từng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị. Sau chiến tranh, mỗi lần trở lại nơi này, ông thường tháo giày, cởi tất và đi chân trần.
Lý do nghe qua rất đơn giản nhưng khiến người ta phải lặng đi:
Ông sợ bước chân mình làm đau đồng đội.
Với ông, từng tấc đất Thành cổ đều gắn với những người bạn đã hy sinh.
Chiến tranh đã lấy đi của ông nhiều đồng đội khi họ còn rất trẻ.
Bởi vậy, trở lại Thành cổ không chỉ là trở lại một địa danh lịch sử. Đó là trở lại nơi một phần tuổi trẻ của mình đã nằm xuống.
Nhiều năm sau chiến tranh, ông vẫn thường trở về Quảng Trị, thả hoa tưởng nhớ đồng đội.
Từ tình cảm ấy, những hoạt động tri ân trên dòng Thạch Hãn dần trở thành một nét đẹp được nhiều người biết đến.
Có những người đã chết trong chiến tranh.
Nhưng cũng có những người sống cả phần đời còn lại để nhớ về họ.



