“Tôi không dám đọc lá thư đó” – lời kể của người lính giữ kỷ vật suốt 55 năm
Hơn nửa thế kỷ, ông Nguyễn Văn Cường (85 tuổi, Yên Khánh, Ninh Bình) vẫn giữ một lá thư chưa từng mở. Đó là thư của người đồng đội đã hy sinh ngay sau khi gửi gắm: “Nếu tao không về, mày đọc hộ”.
Chiều ở Yên Khánh lặng gió. Ngôi nhà nhỏ của ông Cường nằm nép sau hàng cau. Ông không nói nhiều khi chúng tôi đến, chỉ lặng lẽ đi vào trong, mang ra một chiếc hộp gỗ.
Bên trong là một phong thư đã ngả vàng.
“Lá này… tôi chưa bao giờ mở,” ông nói.
Không ai trong chúng tôi lên tiếng.
Ông kể, năm đó ông và người bạn thân cùng đơn vị. Họ hành quân cùng nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô.
“Trước trận đánh, nó đưa cho tôi. Nó nói: ‘Nếu tao không về, mày đọc giúp.’”
Ông dừng lại.
“Nhưng tôi chưa kịp đọc… thì nó đã không về.”
Trận đánh diễn ra trong hỗn loạn. Khói, đất, tiếng nổ. Khi mọi thứ lắng xuống, ông gọi tên bạn mình.
Không có ai trả lời.
“Chỉ có sự im lặng,” ông nói, mắt nhìn xuống.
Ông tìm suốt buổi chiều hôm đó. Không thấy.
Chỉ còn lá thư trong túi áo.
Nhiều năm sau, ông vẫn giữ nguyên lá thư.
“Tôi không dám mở,” ông nói.
“Vì nếu đọc… thì như xác nhận rằng nó đã đi thật rồi.”
Ngoài sân, nắng chiều đổ xuống bậc thềm. Chúng tôi ngồi im.
Có những ký ức không cần kể hết.
Chỉ cần một phong thư chưa mở, cũng đủ nói lên tất cả.


