Tôi là bộ đội lái xe Trường Sơn
Lời kể của người lính lái xe Trường Sơn về sáu năm bám đường, lái 16 chiếc xe qua bom đạn để đưa hàng hóa từ hậu phương ra tiền tuyến.
Ông Nguyễn Tiến Nhân nói rằng dù sau này làm nhiều công việc khác nhau, ông vẫn tự hào nhất khi nhắc đến quãng đời là bộ đội lái xe Trường Sơn. Sáu năm quân ngũ là sáu năm ông bám vô lăng trên tuyến vận tải hiểm nguy bậc nhất của chiến tranh. Từ năm 1968, chàng trai vừa tròn đôi mươi ấy trở thành lái xe của Tiểu đoàn 52 ô tô vận tải, làm nhiệm vụ chở hàng từ hậu phương ra tiền tuyến.
Ông kể rằng lái xe Trường Sơn là công việc luôn ở ranh giới giữa sống và chết. Ban ngày dễ bị lộ nên nhiều chuyến xe gần như mang tính cảm tử. Ban đêm, xe chỉ dùng đèn gầm nhỏ xíu để mò đường, vượt đèo, băng suối trong đêm tối. Có chiếc xe ông lái bị bom đánh cháy, có chiếc đổ xuống đèo, vậy mà anh em vẫn tiếp tục lên đường. Theo lời ông, trong chiến tranh, người lái xe không chỉ cần tay lái vững mà còn cần lòng gan dạ và niềm tin sắt đá vào con đường mình đang đi.
Điều khiến ông xúc động nhất là dọc tuyến đường ấy luôn có những lực lượng khác âm thầm chở che cho bộ đội lái xe: dân công hỏa tuyến, thanh niên xung phong, lực lượng công binh… Họ cắm cờ báo hầm, vá đường, cứu người, giữ cho mạch máu giao thông không ngừng chảy. Vì thế, mỗi lần kể lại, ông Nhân không nói riêng về mình mà nói về cả một đại gia đình Trường Sơn. Và chính từ những câu chuyện ấy, người nghe hiểu được vì sao tuyến đường huyền thoại ấy lại trở thành biểu tượng của ý chí và sức mạnh Việt Nam.



