Tôi là một cây bút
Tôi chỉ là một cây bút bi màu xanh.
Ngày đầu tiên, tôi nằm trong hộp kính của một cửa hàng văn phòng phẩm.
Rồi một cậu học sinh mua tôi bằng những đồng tiền tiết kiệm.
Tôi cùng cậu viết những dòng bài tập đầu tiên.
Viết cả những lần bị điểm kém.
Có hôm, cậu giận dữ ném tôi xuống bàn.
Nhưng tối đến lại nhặt lên, cẩn thận lau sạch.
Năm tháng trôi qua.
Tôi theo cậu vào giảng đường đại học.
Rồi đến ngày cậu ký đơn xin tình nguyện lên công tác ở vùng cao.
Ngày nhận quyết định, cậu cầm tôi thật chặt.
Mực trong tôi gần cạn.
Những nét chữ không còn đậm như trước.
Đến một buổi sáng, tôi viết dòng cuối cùng.
Cậu không bỏ tôi vào thùng rác.
Thay vào đó, cậu đặt tôi trong ngăn kéo, cạnh tấm ảnh tốt nghiệp.
Nhiều năm sau, con trai cậu mở ngăn bàn.
– Bố ơi, sao bố còn giữ cây bút hết mực này?
Cậu – giờ đã là một người cha – mỉm cười.
– Vì có những cây bút viết hết mực.
Nhưng những điều nó từng viết thì vẫn còn mãi.
Tôi nằm lặng.
Không còn viết được nữa.
Nhưng tôi biết, hành trình của mình chưa bao giờ kết thúc.
Bởi những ước mơ tôi từng viết đã tiếp tục lớn lên trong cuộc đời của một con người.


