“Tôi là người đào đường hầm dưới lòng đất để tránh bom”
Bà Phạm Thị Nhàn nhớ lại những năm tháng sống trong bom đạn của không quân Mỹ.
Gia đình bà cùng cả làng phải đào hệ thống đường hầm nối nhau dưới lòng đất. Ban ngày họ làm ruộng, ban đêm đào hầm bằng cuốc xẻng thô sơ.
“Đất cứng đến mức nhiều khi cuốc bật ngược lại.”
Mỗi căn hầm chỉ đủ cho vài người nằm co lại, nhưng đó là nơi duy nhất giúp họ sống sót trong những đợt ném bom.
Có những đêm máy bay đến liên tục, họ phải ở dưới hầm hàng giờ liền, nghe tiếng đất rung và bom nổ trên mặt đất.
“Không ai dám lên cho đến khi hoàn toàn yên tĩnh.”
Nhờ những đường hầm ấy, cả làng đã vượt qua được những thời khắc nguy hiểm nhất.



