Cựu chiến binh

Tôi là người lính Đội Mai vá chiến trường miền Nam

Bài viết kể lại hồi ức của một cựu thành viên Đội Mai vá chiến trường miền Nam trong kháng chiến chống Mỹ. Nhiệm vụ của đội là sửa chữa đường sá, cầu cống bị bom đạn phá hủy để bảo đảm giao thông cho bộ đội và các đoàn vận tải. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, họ luôn đối mặt với hiểm nguy, làm việc ngày đêm trong mưa bom bão đạn. Nhiều đồng đội đã hy sinh khi đang lấp hố bom, dựng cầu. Nhờ tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước và niềm tin vào ngày chiến thắng, họ đã góp phần giữ vững các tuyế

An Giang17/06/2026Dương Thị Dung (xã đoàn Châu Phú)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày đất nước thống nhất, nhưng mỗi lần nhớ lại những năm tháng chiến tranh ác liệt, trong tôi vẫn hiện lên rõ mồn một hình ảnh của những con đường đầy hố bom, những cây cầu gãy đổ và những đồng đội đã ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ. Tôi là một thành viên của Đội Mai vá chiến trường miền Nam – lực lượng thầm lặng chuyên sửa đường, vá cầu, bảo đảm giao thông cho bộ đội và nhân dân trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Nhiều người nghĩ rằng chỉ những ai trực tiếp cầm súng chiến đấu mới là người lính. Nhưng với chúng tôi, chiếc cuốc, cây xẻng, chiếc búa hay bó tre cũng là vũ khí. Kẻ thù dùng bom đạn để cắt đứt những con đường vận chuyển của cách mạng, còn chúng tôi ngày đêm tìm cách nối lại những con đường ấy.

Tôi tham gia đội vào cuối những năm 1960. Khi ấy chiến tranh đang ở giai đoạn ác liệt nhất. Máy bay Mỹ ngày nào cũng quần thảo trên bầu trời miền Nam. Chúng ném bom xuống các tuyến đường, bến phà, cầu cống và những nơi nghi có bộ đội qua lại. Có những đoạn đường ban ngày còn nguyên vẹn, đến chiều chỉ còn là những hố bom sâu hoắm.

Nhiệm vụ của chúng tôi là có mặt ngay sau các trận đánh phá. Thường thì địch vừa ngừng ném bom, anh em đã vác cuốc xẻng lao tới hiện trường. Có đêm chúng tôi làm việc liên tục từ chập tối đến gần sáng. Mồ hôi hòa lẫn bùn đất, quần áo ướt sũng, tay chân phồng rộp nhưng không ai than vãn.

Tôi còn nhớ một đêm mưa lớn trên tuyến đường vận chuyển ở miền Tây Nam Bộ. Một cây cầu gỗ bị bom đánh sập, trong khi sáng hôm sau có đoàn vận tải phải đi qua. Cả đội gần ba mươi người được lệnh khẩn cấp dựng lại cầu. Dưới ánh đèn dầu leo lét, chúng tôi ngâm mình dưới nước, khiêng từng cây cột, đóng từng tấm ván. Đến gần sáng, cây cầu tạm hoàn thành. Đoàn xe vận tải qua được an toàn. Nhìn những chiếc xe nối đuôi nhau lăn bánh, ai nấy đều quên hết mệt nhọc.

Nhưng chiến tranh không chỉ có gian khổ mà còn đầy mất mát. Tôi đã chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh khi đang lấp hố bom hoặc sửa cầu. Có người vừa cắm xong cây cọc cuối cùng thì máy bay địch quay lại ném bom. Có người mãi mãi nằm lại bên con đường mà mình đang cố gắng khôi phục. Những nấm mộ đơn sơ ven đường trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người lính mai vá chiến trường.

Điều giúp chúng tôi vượt qua mọi khó khăn chính là tình đồng đội và lòng tin vào ngày chiến thắng. Mỗi khi hoàn thành một đoạn đường, mỗi khi thấy đoàn xe chở vũ khí, lương thực an toàn tiến về phía trước, chúng tôi lại cảm thấy công việc của mình thật ý nghĩa. Chúng tôi hiểu rằng, dù không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng từng nhát cuốc, từng gánh đất của mình cũng đang góp phần đánh thắng kẻ thù.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975, chúng tôi ôm chầm lấy nhau giữa niềm vui vỡ òa. Những con đường năm xưa đầy hố bom giờ đã được nối liền. Những cây cầu tạm bợ được thay bằng những cây cầu kiên cố. Bao nhiêu hy sinh, gian khổ cuối cùng cũng được đền đáp bằng độc lập, tự do cho dân tộc.

Hôm nay, khi đã bước sang tuổi xế chiều, tôi vẫn tự hào vì đã từng là một người lính của Đội Mai vá chiến trường miền Nam. Chúng tôi không lập nên những chiến công vang dội trên mặt trận, nhưng đã góp phần giữ cho những mạch máu giao thông của cách mạng không bao giờ ngừng chảy. Đó là những năm tháng gian khổ nhưng đẹp nhất trong cuộc đời tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn