Tôi là Tô Vĩnh Diện
Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo của tỉnh Thanh Hóa. Tuổi thơ tôi gắn với ruộng đồng, với những bữa cơm độn khoai, độn sắn, nhưng trong lòng lúc nào cũng cháy lên nỗi căm thù giặc Pháp đang giày xéo quê hương. Khi lớn lên, tôi tình nguyện nhập ngũ, trở thành một người lính của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Tôi không nghĩ mình là anh hùng, tôi chỉ nghĩ đơn giản: đất nước cần, thì mình đi.
Năm ấy, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ kéo pháo vào trận địa Điện Biên Phủ. Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải được kéo qua rừng núi hiểm trở, đường trơn trượt, dốc cao, chỉ cần sơ sẩy là pháo có thể lao xuống vực sâu. Mỗi bước đi là một lần đối mặt với nguy hiểm, nhưng không ai trong chúng tôi than vãn. Ai cũng hiểu rằng, từng khẩu pháo này sẽ quyết định thắng bại của cả chiến dịch.
Một đêm tối mịt, mưa rừng trút xuống không ngừng, đất đá nhão ra như bùn. Khi chúng tôi đang kéo pháo qua một con dốc cao thì bất ngờ dây kéo bị trượt. Tôi nghe tiếng đồng đội hô hoán, rồi nhìn thấy khẩu pháo bắt đầu lao nhanh xuống phía trước. Nếu để pháo rơi, không chỉ mất vũ khí mà còn có thể đè chết nhiều người phía dưới.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi không kịp nghĩ gì nhiều. Tôi chỉ kịp lao lên, dồn hết sức mình, lấy thân người chèn vào bánh pháo. Một cơn đau dữ dội ập đến, nhưng tôi vẫn cố hét lên bảo anh em giữ chặt dây, không được buông tay. Tôi biết mình không còn nhiều thời gian, nhưng điều duy nhất tôi quan tâm là khẩu pháo phải được giữ lại, trận đánh phải tiếp tục.
Khi hơi thở yếu dần, tôi cảm thấy lòng mình rất nhẹ. Tôi nghĩ đến quê hương, đến những người thân, đến ngày đất nước không còn bóng quân xâm lược. Tôi tin rằng, dù tôi có ngã xuống, thì đồng đội tôi vẫn sẽ tiến lên, và chiến thắng cuối cùng nhất định sẽ thuộc về nhân dân ta.



