Tôi là y tá, tôi không thể lùi lại"
Tôi là y tá, tôi không thể lùi lại"
Cựu nữ y tá chiến trường Nguyễn Thị Bình (Đại đội 24 Y tế, Sư đoàn 304) kể về những giây phút nghẹt thở tại trạm phẫu thuật dã chiến trong Chiến dịch Tây Nguyên 1975:
*"Trạm phẫu dã chiến dựng vội trong hang đá, tiếng gầm của pháo binh địch dội liên hồi làm đất đá trên trần hang rơi lềnh bềnh xuống bàn mổ. Thương binh đưa về dồn dập, blood và băng gạc ngập tràn.
Có những ca mổ kéo dài suốt đêm, các bác sĩ và y tá kiệt sức vì đói và mệt. Một quả pháo rơi ngay cửa hang, khói đạn mù mịt, mấy anh em hộ lý bị thương. Đứng trước ranh giới sinh tử, có chiến sĩ trẻ hoảng loạn, tôi nắm chặt tay em ấy hô to: 'Tôi là y tá, các đồng chí là lính chiến, chúng ta không thể lùi lại! Bệnh nhân đang chờ!'. Nhờ sự kiên cường đó, đêm ấy trạm y tế đã cứu sống hơn 30 thương binh nặng, giật lại sự sống từ tay thần chết."*



