Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tôi lái xe tăng tiến vào Sài Gòn ngày 30 tháng 4 - NĐC

Tôi là Lê Văn Thắng, nguyên lái xe tăng tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh. Ngày ấy, tôi mới 22 tuổi. Chiếc xe tăng của đơn vị tôi lăn bánh từ hướng Đông tiến về Sài Gòn trong đội hình thần tốc. Cả đoàn quân tiến lên như một dòng thác thép.

Hà Tĩnh10/04/2026ĐẶNG VĂN KHÁNH DUY (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Văn Thắng, nguyên lái xe tăng tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh.

Ngày ấy, tôi mới 22 tuổi. Chiếc xe tăng của đơn vị tôi lăn bánh từ hướng Đông tiến về Sài Gòn trong đội hình thần tốc. Cả đoàn quân tiến lên như một dòng thác thép.

Sáng 30 tháng 4 năm 1975, bầu trời Sài Gòn trong xanh lạ thường. Nhưng phía dưới là không khí căng như dây đàn. Chúng tôi nhận lệnh: tiến thẳng vào trung tâm, không dừng lại.

Đường phố dần hiện ra. Hai bên là nhà cửa, cây xanh, và những ánh mắt người dân dõi theo. Có người đứng lặng im, có người vẫy tay, có người khóc.

Tôi vẫn nhớ khoảnh khắc xe tăng của chúng tôi tiến qua cổng Dinh Độc Lập. Tim tôi đập mạnh đến mức tưởng như nghe rõ từng nhịp.

Bánh xích nghiến xuống nền gạch, âm thanh vang lên rền rĩ nhưng lại như một dấu chấm hết cho những năm tháng chiến tranh.

Khi xe dừng lại, chúng tôi nhận lệnh cắm cờ. Lá cờ đỏ sao vàng được kéo lên trong tiếng hò reo vang dội. Tôi bước xuống xe, chân run nhưng mắt thì không rời lá cờ ấy.

Có người dân chạy lại nắm tay chúng tôi. Có người chỉ đứng khóc. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu rằng: chiến tranh đã kết thúc.

Tôi nhìn quanh, thấy đồng đội mình – những người đã đi qua rừng Trường Sơn, qua bom đạn, qua đói khát – giờ đứng giữa Sài Gòn trong ánh nắng hòa bình.

Sau này, mỗi khi nhớ lại ngày hôm đó, tôi không nhớ tiếng xe tăng hay tiếng hò reo đầu tiên.

Tôi chỉ nhớ một điều:
tuổi trẻ của chúng tôi đã đi qua chiến tranh để đổi lấy một ngày như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn