TÔI LUYỆN TRONG VÙNG ĐẤT LỬA
Sinh năm 1954, cựu chiến binh Cao Xuân Nghĩa bước vào chiến trường Quảng Trị (1972–1974) ở độ tuổi mười tám tràn đầy nhựa sống và hoài bão thanh xuân. Giữa lúc cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go và khốc liệt nhất, người thanh niên trẻ tuổi ấy đã gác lại toàn bộ những dự định cá nhân, khoác lên mình màu áo xanh người lính để tiến thẳng vào tâm bão của cuộc chiến.
Tại mặt trận Quảng Trị năm 1972, dưới mật độ bom đạn trút xuống dày đặc mỗi ngày từ pháo hạm và không quân đối phương bên dòng Thạch Hãn, bác Cao Xuân Nghĩa đã cùng đồng đội kiên cường bám trụ từng góc hầm, từng đoạn giao thông hào ngoằn ngoèo. Sự tàn phá khốc liệt của chiến tranh không làm nhụt chí người lính trẻ mà ngược lại càng tôi luyện nên bản lĩnh kiên cường, vững vàng nơi gian khó. Suốt hai năm tiếp theo (1973–1974), vượt qua những cơn mưa rừng dai dẳng của đại ngàn, cái lạnh cắt da cắt thịt và sự thiếu thốn nhu yếu phẩm, chính tình đồng chí sẻ chia từng ngụm nước suối, từng miếng lương khô đã trở thành sức mạnh tinh thần to lớn giúp bác vững vàng vượt qua mọi lằn ranh sinh tử.
Kinh qua những năm tháng rực lửa gian lao, bác Cao Xuân Nghĩa may mắn trở về trọn vẹn trong niềm vui thống nhất của đất nước. Ở tuổi ngoài 70, cựu chiến binh Cao Xuân Nghĩa hôm nay vẫn luôn giữ trọn tác phong nhanh nhẹn, sống khiêm nhường và sáng ngời phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ", mãi là điểm tựa tinh thần vững chắc và là tấm gương về lòng yêu nước cho con cháu noi theo.



