“Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh”
“Tôi muốn cưỡi con gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển khơi, đánh đuổi quân Ngô giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, đâu chịu khom lưng làm tì thiếp cho người”?
Câu nói trên một lời tuyên ngôn hùng hồn, thể hiện khát vọng lớn lao và tinh thần bất khuất của người anh hùng dân tộc Bà Triệu.
Bà Triệu, tên thật là Triệu Thị Trinh (225 – 248), quê ở xã Phú Điền, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa ngày nay. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, bà sống cùng anh trai là Triệu Quốc Đạt. Ngay từ thuở thiếu thời, Bà Triệu đã nổi tiếng thông minh, gan dạ và có chí lớn, không chịu sống cuộc đời tầm thường.
Năm 248, khi đất nước bị nhà Ngô đô hộ, bà cùng anh trai tập hợp nghĩa quân ở vùng núi Nưa, Thanh Hóa, dựng cờ khởi nghĩa. Tuy nghĩa quân chiến đấu anh dũng, làm quân Ngô nhiều phen khiếp sợ, nhưng do lực lượng chênh lệch, cuộc khởi nghĩa thất bại sau hơn 5 tháng. Bà Triệu tuẫn tiết ở tuổi 23, để lại tấm gương sáng về lòng yêu nước, khí phách kiên cường và tinh thần tự do bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.
Hình ảnh “cưỡi gió mạnh”, “đạp sóng dữ”, “chém cá kình” giàu tính biểu tượng, diễn tả khí phách ngang tàng, ý chí vượt mọi gian nguy để bảo vệ non sông. Lời nói này không chỉ thể hiện tinh thần yêu nước cháy bỏng mà còn phản ánh tư tưởng tiến bộ về tự do và nhân phẩm, đặc biệt là khí phách kiên cường của người phụ nữ Việt Nam – không cam chịu cảnh áp bức, không khuất phục trước kẻ thù hay số phận.



