Khác

"Tôi muốn phản ánh chiến tranh qua góc nhìn của người trẻ"

Những buổi chiếu chật kín khán giả, những đôi mắt ngấn lệ, những cảm xúc nghẹn ngào trong lồng ngực…là điều dễ dàng bắt gặp và cảm nhận tại những buổi công chiếu "Người trở về" (Kịch bản: Đặng Thái Huyền, Nguyễn Thu Dung, đạo diễn: Đặng Thái Huyền) do Điện ảnh Quân đội nhân dân sản xuất.

Phú Thọ11/03/2026CLB trẻ (Đoàn Phúc Yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhiều người cho rằng, hình như lâu lắm rồi, Việt Nam mới có được một bộ phim ấn tượng và gây xúc động mạnh đến thế! Chuyên đề CSTC đã có cuộc phỏng vấn với Đặng Thái Huyền - nữ đạo diễn 8x tài năng ngay sau khi phim ra mắt khán giả Thủ đô.

- Thưa đạo diễn Đặng Thái Huyền, "Người trở về" là một dự án trọng điểm của Điện ảnh Quân đội nhân dân chuẩn bị cho những ngày lễ lớn, đồng thời cũng là một "bước ngoặt" trong sự nghiệp làm nghề của chị, mà như chị từng chia sẻ trên trang cá nhân của mình là "Tình yêu của tôi, khát vọng của tôi"… Giờ đây, sau rất nhiều chờ đợi, sản phẩm tâm huyết của chị và ê kíp đã ra mắt khán giả, cảm nghĩ của chị lúc này thế nào?

Thực sự tôi vui và xúc động lắm khi ở mỗi buổi chiếu, xung quanh tôi là ê kíp làm phim, bạn bè, đồng nghiệp và rất nhiều người thân đã tới chia vui. Thậm chí có người đã phải thu xếp công việc, bay cả chặng đường dài tới để chúc mừng. Nhưng bạn biết không, khi ngồi lặng lẽ ở hàng ghế khán giả, nghe những tràng vỗ tay của khán giả ở những cảnh xúc động, chứng kiến những giọt nước mắt của khán giả lăn dài trên má… đó mới thực sự là hạnh phúc vô bờ bến với những người làm nghề chúng tôi. Nếu bạn biết tôi 6 năm dồn tâm sức, lăn lộn cho bộ phim này thì bạn sẽ hiểu sự động viên ấy của khán giả với tôi có ý nghĩa như thế nào. Tôi hài lòng khi câu chuyện mình kể đã chạm được tới những rung cảm sâu kín trong tâm hồn người xem.

Đạo diễn Đặng Thái Huyền ở trường quay.

- Đây là lần thứ 2 chị lấy ý tưởng từ một tác phẩm văn học của Đại tá, nhà văn quân đội Sương Nguyệt Minh (trước đó, Đặng Thái Huyền từng chuyển thể truyện ngắn "Mười ba bến nước" thành một bộ phim cùng tên và tại LHP Việt Nam lần thứ 17, phim từng nhận tới 6 Bông sen vàng ở thể loại phim Video - PV). Được biết "Người về bến sông Châu" trước đó cũng đã từng được chuyển thể thành phim truyền hình…Tại sao chị cứ đắm đuối mãi về đề tài số phận con người, đặc biệt là người phụ nữ thời hậu chiến thế?

Cách đây 6 năm, khi bắt gặp truyện "Người về bến sông Châu" của anh Sương Nguyệt Minh trên báo, tôi đã rất tâm đắc và ngay lập tức xin gặp anh để khi nào có điều kiện thì chuyển thể. Tôi có một "nguyên tắc" là khi đã tâm đắc với đề tài gì rồi thì dù trước đó, một hay 10 người khác đã làm thì tôi cũng không vì thế mà dừng lại. Tôi vẫn tin, nếu mình thực sự yêu, thực sự tâm huyết, mình vẫn có cách làm khác với những người đi trước. Và có lẽ vì là phụ nữ nên tôi dễ đồng cảm với những mất mát, những nỗi đau mà người phụ nữ phải gánh chịu. Những người đàn ông bước ra từ chiến tranh đã đầy những thiệt thòi rồi nhưng những người phụ nữ còn phải gánh nhiều bi kịch hơn rất nhiều.

Tôi cứ ám ảnh với câu nói của Mây với San khi San muốn được quay lại với cô: "Chúng ta không thể hạnh phúc trên sự đau khổ của người khác. Một người lỡ dở đã là quá đủ". Không chỉ chịu đựng gian khổ trên chiến trường, những người phụ nữ ấy còn chấp nhận thiệt thòi về mình khi về với cuộc sống đời thường. Tôi tự tin vào tính nữ của mình có thể giúp tôi thấu hiểu và diễn tả một cách sâu sắc những nỗi đau ấy hơn những đạo diễn nam.

- Nhân vật Mây trong "Người trở về " của chị có một điều hơi khác so sới Mây trong "Người về bến sông Châu" là sự lành lặn về mặt ngoại hình, không phải là một người thương binh cụt mất một chân nữa? Liệu sự thay đổi này có phải vì chị không muốn "làm khó" các nhà quay phim?

Thực sự, hình ảnh người nữ quân nhân khoác balô tập tễnh in bóng trên đường đê đầy ám ảnh trong "Người về bến sông Châu", tuy nhiên, khi đưa vào phim tôi đã quyết định để Mây lành lặn. Tôi suy nghĩ thế này: Mây trở về quê sau chiến tranh với một tâm hồn đầy những ám ảnh đau thương, một vết thương lớn ở vùng bụng khiến cô không còn khả năng có con, một trái tim vỡ vụn khi ngày trở về cũng chính là ngày cưới của người yêu cũ…như thế là quá đủ với một người phụ nữ. Tôi thương và yêu Mây đến mức không nỡ để cô có thêm một vết thương nào nữa. Hơn nữa, tôi tin với người phụ nữ, hình thức luôn thực sự quan trọng. Tôi để Mây lành lặn còn bởi muốn lý giải rằng tại sao có 2 người đàn ông vẫn đắm đuối với Mây.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn