Tôi nghe một người lính kể chuyện biên cương
Giữ chốt nơi biên giới là chuỗi ngày vừa khắc nghiệt vừa rùng rợn.
Tôi gặp ông Bùi Văn Chốn trong một buổi chiều yên tĩnh. Ông kể về chiến tranh như kể chuyện của người khác. Nhưng ánh mắt thì không giấu được.
Ông từng uống nước trong một hang đá có xương người. Từng đứng gác đêm, bắn trong bóng tối mà không biết đối phương ở đâu. Từng chứng kiến đồng đội mất chân, mất máu, nhưng không mất ý chí.
Nghe ông kể, tôi hiểu một điều: hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng tuổi trẻ của những người như ông – những người chưa bao giờ tự nhận mình là anh hùng.



