Cựu chiến binh

TÔI – NGƯỜI CÒN SỐNG SAU SÔNG SÀI GÒN

Tôi là Nguyễn Văn Dụ, sinh năm 1947, quê ở thôn An Lạc, xã Thanh Miện, thành phố Hải Phòng. Giờ đây, khi tóc đã bạc, lưng đã còng, mỗi lần có ai hỏi tôi còn nhớ gì về những năm tháng chiến tranh hay không, tôi thường lặng đi rất lâu. Không phải vì tôi quên, mà vì nhớ nhiều quá, nhớ đến mức nước mắt cứ tự nhiên chảy ra, không kìm được. Tôi vẫn thường nói nhỏ: “Có chứ… giờ mỗi khi nhớ lại là nước mắt tôi lại tuôn trào.”.

Hải Phòng12/01/2026Tuấn Anh - Phạm Duyên (Đoàn xã Thanh Miện, thành phố Hải Phòng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
TÔI – NGƯỜI CÒN SỐNG SAU SÔNG SÀI GÒN
  • TÔI – NGƯỜI CÒN SỐNG SAU SÔNG SÀI GÒN

  • (Hồi ức của CCB Nguyễn Văn Dụ)

  • Tôi là Nguyễn Văn Dụ, sinh năm 1947, quê ở thôn An Lạc, xã Thanh Miện, thành phố Hải Phòng. Giờ đây, khi tóc đã bạc, lưng đã còng, mỗi lần có ai hỏi tôi còn nhớ gì về những năm tháng chiến tranh hay không, tôi thường lặng đi rất lâu. Không phải vì tôi quên, mà vì nhớ nhiều quá, nhớ đến mức nước mắt cứ tự nhiên chảy ra, không kìm được. Tôi vẫn thường nói nhỏ: “Có chứ… giờ mỗi khi nhớ lại là nước mắt tôi lại tuôn trào.”.

  • Ngày tôi rời quê. Tháng 7 năm 1967, tôi tròn 20 tuổi, cái tuổi còn chưa hiểu hết hai chữ “chiến tranh” là gì, nhưng đã hiểu rất rõ một điều: đất nước đang cần mình. Tôi rời thôn An Lạc trong buổi sáng sương còn đọng trên bờ tre, mẹ tiễn tôi ra đầu làng mà không khóc, chỉ dặn đúng một câu: “Đi cho trọn nghĩa con ạ.”

  • Năm ấy, thôn tôi có bốn anh em cùng nhập ngũ, cùng đơn vị. Chúng tôi đi cùng nhau, hẹn nhau ngày thắng lợi sẽ cùng trở về. Khi đó, không ai nghĩ rằng, trong bốn người, chỉ còn lại một mình tôi.

  • Trảng Bàng – nơi tôi hiểu thế nào là chiến tranh. Tôi được điều vào chiến trường Trảng Bàng, Tây Ninh. Ngay từ những ngày đầu, tôi đã hiểu: chiến tranh không giống bất cứ điều gì mình từng hình dung. Đó là bom nổ ngay trên đầu, là đất rung dưới chân, là sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc.

  • Chúng tôi thuộc Trung đoàn bộ binh 16, trực thuộc Miền. Đơn vị tôi được anh em gọi bằng cái tên nghe vừa oai, vừa lạnh người: “Trung đoàn cọp nước.”

  • Lính cọp nước là đánh giặc dưới sông, dưới rạch, bơi nội nước là chuyện thường ngày. Chúng tôi không được mặc quần dài, chỉ quần đùi, để tiện bơi qua sông Sài Gòn, nước lạnh, đạn réo bên tai, bom nổ sau lưng. Có những đêm vừa bơi, vừa phải ngậm súng trên đầu, chỉ cần sơ sẩy là chết chìm hoặc trúng đạn.

  • Những ngày nằm dưới mưa bom. Máy bay địch ngày nào cũng đến, có ngày quần thảo từ sáng tới tối. Cả tiểu đoàn phải nằm ép mình xuống đất, chịu bom rơi liên hồi. Đất đá văng lên, cây cối gãy đổ, khói bụi che kín bầu trời. Có lúc tôi nghĩ: không biết mình có sống được đến ngày mai không. Nhưng điều giữ chúng tôi lại không phải là sợ chết, mà là sợ không còn ai đứng bên cạnh mình.

  • Trận Thanh An – nỗi đau suốt đời. Năm 1968, tôi tham gia trận đánh Thanh An, bên kia sông Sài Gòn. Đó là trận mà đến giờ, dù đã mấy chục năm trôi qua, tôi vẫn không thể nào quên. Hôm ấy, máy bay địch bất ngờ trút bom xuống khu vực đơn vị tôi đang đóng quân. Bom rơi dồn dập, đất trời như bị xé toạc. Sau loạt bom, tôi vội chạy đi tìm ba người anh em cùng thôn, những người đã cùng tôi lớn lên, cùng nhập ngũ, cùng ăn chung nắm cơm, ngủ chung hầm.

  • Nhưng khi tôi đến nơi… tôi đứng chết lặng. Trước mắt tôi không còn là con người nữa, chỉ còn những mảnh vụn xương thịt, vương vãi khắp nơi. Không thể nhận ra được ai là ai. Không còn khuôn mặt, không còn tiếng gọi, không còn lời hẹn ngày về. Tôi quỳ xuống, nước mắt chảy không ngừng. Tôi gọi tên từng người, nhưng không ai trả lời. Đêm đó, rồi đêm sau nữa, tôi khóc thương mấy đêm trời. Khóc không thành tiếng, chỉ thấy tim mình đau nhói. Tôi tự hỏi: vì sao mình còn sống, còn các anh em thì nằm lại?

  • Chiến tranh còn tiếp diễn, tôi buộc phải nuốt nước mắt vào trong, tiếp tục cầm súng. Nhưng từ đó trở đi, trong tôi luôn mang theo ba cái tên, mang theo hình ảnh của ba người anh em cùng làng đã nằm lại bên sông Sài Gòn năm ấy. Ngày đất nước hòa bình, tôi trở về quê hương. Mọi người mừng cho tôi sống sót, nhưng ít ai biết, trong tôi luôn có một phần đã ở lại chiến trường.

  • Giờ đây, mỗi khi có người hỏi về chiến tranh, tôi lại dưng dưng nước mắt. Không phải vì tôi yếu đuối, mà vì ký ức vẫn còn nguyên vẹn, như mới hôm qua. Tôi chỉ muốn nhắn nhủ với thế hệ trẻ hôm nay và mai sau rằng:Hòa bình mà các cháu đang có là cái giá rất đắt. Đó là xương máu của biết bao người, trong đó có những người mãi mãi không trở về như ba người anh em của tôi. Hãy cố gắng học tập, lao động, sống tử tế, sống có trách nhiệm. Chỉ cần các cháu sống tốt, sống xứng đáng, thì những người đã ngã xuống cũng được yên lòng.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn