Tôi nhớ đêm lấp hố bom cuối cùng
Tôi nhớ đêm lấp hố bom cuối cùng
Tôi nhớ đó là năm 1972. Đêm ấy mưa rừng nặng hạt, đất đỏ nhão ra như bùn. Máy bay vừa rút, chúng tôi lập tức ra đường.
Hố bom sâu lắm. Cả tổ chuyền tay nhau từng xẻng đất. Mỗi lần nghe tiếng động cơ từ xa là tim lại thắt lại.
Có lúc mệt quá, tôi ngồi bệt xuống, lưng tựa vào cuốc. Anh tổ trưởng đi ngang, khẽ nói:
“Ráng lên em, sáng mai xe qua được là mình thắng.”
Chúng tôi không nghĩ mình làm điều gì lớn lao. Chỉ biết nếu đường thông, hàng hóa ra được tiền tuyến thì bộ đội đỡ khổ.
Gần sáng, đoạn đường phẳng trở lại. Xe đầu tiên chạy qua, tài xế thò đầu ra vẫy tay. Cả đội đứng giữa mưa mà cười như trẻ con.
Đó là đêm tôi thấy mình trưởng thành thật sự.



