Tôi nói đồng bào nghe rõ không?”
NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
“Tôi nói đồng bào nghe rõ không?”
Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình, Hà Nội, hàng chục vạn người tập trung trong ngày lịch sử của dân tộc. Trên lễ đài, Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt Chính phủ lâm thời đọc Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Giữa thời khắc trang nghiêm ấy, có một chi tiết đã đi vào ký ức của nhiều thế hệ.
Trong lúc đọc Tuyên ngôn, Chủ tịch Hồ Chí Minh dừng lại và hỏi đồng bào: “Tôi nói đồng bào nghe rõ không?”
Từ phía quảng trường vang lên tiếng đáp: “Có!”
Một câu hỏi rất ngắn, rất đời thường, nhưng lại tạo nên sự gần gũi đặc biệt giữa vị Chủ tịch của một quốc gia vừa giành được độc lập với nhân dân.
Bản Tuyên ngôn khẳng định trước quốc dân và thế giới quyền độc lập của dân tộc Việt Nam. Sau nhiều thập kỷ dưới ách thực dân và những năm chiến tranh khốc liệt, người Việt Nam chính thức tuyên bố quyền làm chủ vận mệnh của mình.
Nhưng nền độc lập vừa giành được đứng trước muôn vàn khó khăn. Chính quyền cách mạng còn non trẻ; đất nước phải đối diện với nạn đói, nạn dốt, khó khăn về tài chính và những nguy cơ từ bên ngoài. Vì vậy, ngày 2/9 không phải là điểm kết thúc của hành trình đấu tranh mà mở ra một chặng đường mới để bảo vệ và xây dựng đất nước.
Hình ảnh Bác Hồ trên lễ đài Ba Đình vì thế không chỉ gắn với một văn kiện lịch sử. Nó còn thể hiện quan niệm xuyên suốt của Người: chính quyền cách mạng phải gắn bó với nhân dân và độc lập phải đem lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho nhân dân.
Ngày nay, mỗi lần Quốc khánh 2/9 trở về, câu hỏi “Tôi nói đồng bào nghe rõ không?” vẫn gợi lên cảm xúc đặc biệt.
Bởi giữa một ngày trọng đại của lịch sử, vị lãnh tụ không tạo khoảng cách với nhân dân. Người nói với đồng bào như nói với những người thân thuộc nhất – bởi chính nhân dân là chủ nhân của nền độc lập vừa giành được.



