Bài viết

Tôi nói, đồng bào nghe rõ không?

Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, Hà Nội, hàng vạn người dân tập trung để chứng kiến một sự kiện trọng đại của đất nước. Giữa không khí trang nghiêm và xúc động ấy, Hồ Chí Minh bước lên lễ đài để đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố sự ra đời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Khi bắt đầu nói, Người dừng lại và hỏi đồng bào: “Tôi nói, đồng bào nghe rõ không?” Từ phía dưới quảng trường, tiếng đáp vang lên: “Có!” Câu hỏi rất giản dị ấy khiến khoảng cách giữa vị lãnh tụ và nhân dân trở nên gần gũi hơn bao giờ hết. Sau đó, Hồ Chí Minh tiếp tục đọc bản Tuyên ngôn Độc lập. Những lời tuyên bố về quyền độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam vang lên trước hàng vạn đồng bào. Sau bao năm chịu cảnh mất nước, người dân Việt Nam cuối cùng đã được nghe lời tuyên bố về một đất nước độc lập của chính mình. Khoảnh khắc ấy không chỉ đánh dấu sự ra đời của một nhà nước mới, mà còn trở thành một hình ảnh đáng nhớ trong lịch sử dân tộc. Một câu hỏi giản dị của Hồ Chí Minh giữa Quảng trường Ba Đình năm ấy đã cho thấy sự gần gũi của Người với nhân dân, đồng thời mở đầu cho một trang mới của lịch sử Việt Nam.

21/08/2026Đoàn xã Hòa Bắc (Hòa Bắc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tôi nói, đồng bào nghe rõ không?

Ý nghĩa câu chuyện...

________________________

Câu chuyện cho thấy sự gần gũi, giản dị của Chủ tịch Hồ Chí Minh với nhân dân. Chỉ bằng một câu hỏi rất đời thường, Người đã thể hiện sự quan tâm đến đồng bào và tạo nên không khí gần gũi trong một thời khắc lịch sử trọng đại. Đồng thời, câu chuyện còn gợi nhắc về ý nghĩa của ngày 2/9/1945 – ngày đất nước bước sang một trang mới với nền độc lập được tuyên bố trước toàn thể nhân dân. Qua đó, mỗi người càng thêm trân trọng giá trị của độc lập, tự do và những thành quả mà các thế hệ đi trước đã đấu tranh để giành được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn