Tôi ở Điện Biên Phủ - NĐC
Phạm Văn Lợ
Tôi là Phạm Văn Lợi, từng là chiến sĩ tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.
Ngày ấy, tôi mới 20 tuổi. Từ một thanh niên nông dân ở đồng bằng, tôi lên đường với suy nghĩ rất đơn giản: “đi đánh giặc rồi sẽ về”. Nhưng chiến trường đã dạy tôi rằng, có những cuộc chiến không chỉ để trở về, mà để đất nước được đứng lên.
Khi đặt chân đến lòng chảo Điện Biên, tôi choáng ngợp. Núi rừng trùng điệp, mây phủ dày đặc, và dưới thung lũng kia là cả một tập đoàn cứ điểm kiên cố của đối phương. Người ta nói đó là “pháo đài bất khả xâm phạm”.
Chúng tôi đào hào, kéo pháo, mở đường trong rừng núi suốt ngày đêm. Có những đoạn dốc, anh em phải dùng dây buộc vào pháo, hàng chục người kéo từng mét một.
Tôi nhớ có một đêm mưa rất to. Đất trơn như mỡ, pháo nặng tưởng chừng không nhúc nhích. Có đồng chí ngã xuống, bàn tay rớm máu, nhưng vẫn cười:
“Còn đất nước là còn kéo tiếp!”
Những câu nói ấy trở thành sức mạnh để chúng tôi đi tiếp.
Trận đánh bắt đầu. Bom đạn nổ rung trời. Núi rừng Điện Biên không còn yên tĩnh, chỉ còn khói lửa và tiếng pháo gầm.
Có những ngày, chúng tôi không phân biệt nổi sáng hay tối. Chỉ biết tiến lên, giữ trận địa, giữ từng tấc đất.
Tôi vẫn nhớ rõ khoảnh khắc khi lá cờ chiến thắng được kéo lên. Cả chiến trường như lặng đi một giây, rồi vỡ òa trong tiếng reo.
Tôi khóc. Không phải vì chiến thắng, mà vì nhớ những người đã không còn đứng bên cạnh.
Họ đã nằm lại giữa núi rừng, để ngày hôm đó trở thành lịch sử.
Bây giờ, mỗi lần nghĩ về Điện Biên, tôi vẫn thấy mình như đang đứng giữa lòng chảo năm ấy. Gió vẫn thổi, núi vẫn cao, và ký ức thì không bao giờ cũ.



