Bài viết

TÔI Ở HIM LAM NGÀY 13 THÁNG 3 NĂM 1954. c1

Quảng Trị17/01/2026Phạm Ngọc Tân3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ cuối năm 1952, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt. Đầu năm 1954, đơn vị tôi được lệnh hành quân lên Tây Bắc, tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Khi ấy, chúng tôi chưa biết hết quy mô của chiến dịch, nhưng ai cũng hiểu đây là trận đánh có ý nghĩa quyết định đối với cục diện chiến tranh.

Trước giờ nổ súng, toàn đơn vị được quán triệt sâu sắc nhiệm vụ chính trị. Cán bộ nhấn mạnh: chiến dịch Điện Biên Phủ là biểu hiện tập trung cao nhất của đường lối kháng chiến toàn dân, toàn diện, lâu dài và dựa vào sức mình là chính do Đảng ta đề ra. Mỗi cán bộ, chiến sĩ phải tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, chấp hành nghiêm mệnh lệnh, chiến đấu đến cùng vì thắng lợi chung.

Trong đội hình tiểu đội tôi có đồng chí Phan Đình Giót, giữ cương vị tiểu đội phó. Đồng chí là đảng viên, tác phong mẫu mực, luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ. Trong những ngày đào hào, ém quân quanh cứ điểm Him Lam, đồng chí Giót thường xuyên nhắc nhở anh em giữ bí mật, giữ vững kỷ luật, kiên quyết không chủ quan trước hỏa lực mạnh của địch.

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh mở màn chiến dịch bắt đầu. Pháo ta đồng loạt khai hỏa, bộ binh nhanh chóng triển khai đội hình tiến công. Tuy nhiên, khi tiếp cận tuyến phòng ngự của địch, một lô cốt kiên cố ở sườn cứ điểm Him Lam bắn chặn dữ dội, khiến đội hình tiến công của đơn vị bị tổn thất và chững lại. Nhiều lần tổ chức xung phong nhưng chưa thể tiêu diệt được hỏa điểm này.

Trong tình huống hết sức căng thẳng, đồng chí Phan Đình Giót chủ động báo cáo và xin chỉ huy cho tiếp cận lô cốt. Tôi còn nhớ rất rõ hình ảnh đồng chí bò sát mặt đất, lợi dụng từng mô đất, từng đoạn hào để áp sát mục tiêu. Khi khoảng cách chỉ còn vài mét, đồng chí bất ngờ bật dậy, lao thẳng về phía lỗ châu mai.

Hỏa lực địch lập tức bắn ra. Đồng chí Giót trúng đạn nhưng vẫn tiếp tục lao lên, dùng toàn thân mình bịt kín lỗ châu mai, làm câm họng súng của địch trong thời điểm then chốt. Chính hành động đó đã tạo điều kiện cho đơn vị tổ chức xung phong, nhanh chóng làm chủ cứ điểm Him Lam theo đúng kế hoạch tác chiến của Bộ Chỉ huy chiến dịch.

Sau trận đánh, chúng tôi tổ chức thu dọn chiến trường và mai táng đồng chí Phan Đình Giót. Không khí lúc ấy rất trang nghiêm. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu rằng sự hy sinh của đồng chí không chỉ cứu sống nhiều cán bộ, chiến sĩ, mà còn góp phần quan trọng vào thắng lợi mở màn của chiến dịch Điện Biên Phủ.

Nhiều năm sau, khi được học tập, nghiên cứu lại chiến dịch Điện Biên Phủ, tôi càng nhận thức rõ hơn ý nghĩa hành động của đồng chí Phan Đình Giót. Đó không phải là hành động bộc phát, mà là kết quả của quá trình giáo dục, rèn luyện lý tưởng cách mạng, của niềm tin tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Đảng và mục tiêu độc lập dân tộc.

Với tư cách là người trực tiếp chứng kiến, tôi luôn coi tấm gương hy sinh của đồng chí Phan Đình Giót là bài học sâu sắc về trách nhiệm, bản lĩnh và phẩm chất của người quân nhân cách mạng. Đó cũng là giá trị lịch sử và tinh thần to lớn cần được tiếp tục tuyên truyền, giáo dục cho thế hệ trẻ hôm nay, đặc biệt trong bối cảnh toàn Đảng, toàn dân, toàn quân đang hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn