Bài viết

Tôi sống thay cả phần của anh tôi

Nguyễn Đức không phải là người cầm súng trên chiến trường. Ông là một trong hai anh em song sinh dính liền nổi tiếng thế giới, được sinh ra trong bối cảnh hậu quả của chiến tranh. Sau ca phẫu thuật tách năm 1988, người em là Nguyễn Việt qua đời năm 2007, còn Nguyễn Đức tiếp tục sống và dành nhiều năm kể câu chuyện của mình như một lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình.

Quảng Trị04/07/2026Hồ Văn Hiếu3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong nhiều buổi giao lưu với thanh niên và bạn bè quốc tế, Nguyễn Đức thường bắt đầu bằng một câu nói rất giản dị:

"Tôi là một nhân chứng của hậu quả chiến tranh."

Ông kể rằng tuổi thơ của hai anh em gắn liền với bệnh viện.

Đi đâu cũng có hai người.

Làm gì cũng có hai người.

Cho đến ngày các bác sĩ quyết định thực hiện ca phẫu thuật tách đôi lịch sử.

Ca mổ thành công.

Hai anh em có cuộc sống riêng.

Nhưng sức khỏe của cả hai vẫn chịu nhiều ảnh hưởng.

Năm 2007, người em là Nguyễn Việt qua đời.

Ngày tiễn em, Nguyễn Đức lặng lẽ đặt tay lên di ảnh rồi nói:

"Từ hôm nay, anh sẽ sống thay cả phần của em."

Kể từ đó, ông tham gia nhiều diễn đàn quốc tế.

Ông đến Nhật Bản, Đức, Pháp, Hoa Kỳ và nhiều quốc gia khác để kể câu chuyện của mình.

Trong một buổi gặp gỡ học sinh, có em hỏi:

"Chú có oán hận chiến tranh không?"

Ông suy nghĩ rất lâu rồi trả lời:

"Không. Tôi chỉ mong sẽ không còn đứa trẻ nào trên thế giới phải chịu những hậu quả như chúng tôi."

Ông luôn mang theo một bức ảnh chụp cùng em trai khi còn nhỏ.

Mỗi lần giơ bức ảnh lên, cả hội trường thường lặng đi.

Ông nói:

"Đây không chỉ là câu chuyện của hai anh em tôi. Đây là câu chuyện về cái giá của chiến tranh."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tôi sống thay cả phần của anh tôi | Câu chuyện thời hoa lửa