Cựu chiến binh

Tôi từng đi trên con đường không có bản đồ - CD Phú Quý

Hà Tĩnh11/04/2026Nguyễn Thị Song (Phú Quý)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng “thời hoa lửa” là quãng đời mà mỗi người lính đều phải bước đi bằng lòng dũng cảm và niềm tin, ngay cả khi phía trước là những con đường chưa từng được vẽ trên bản đồ. Với Bác Nguyễn Chính Chinh, ký ức sâu sắc nhất chính là câu chuyện: “Tôi từng đi trên con đường không có bản đồ”.

Ngày ấy, bác Chinh là một chiến sĩ trinh sát. Nhiệm vụ của bác và đồng đội là mở đường, tìm lối đi an toàn cho đơn vị hành quân. Nhưng có những vùng rừng núi hoàn toàn xa lạ, chưa từng có dấu chân người, không có bản đồ, không có chỉ dẫn – tất cả chỉ dựa vào kinh nghiệm và sự phán đoán.

Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ đặc biệt: phải tìm một con đường mới xuyên qua khu rừng rậm để tránh sự kiểm soát của đối phương. Nếu thành công, tuyến đường này sẽ giúp vận chuyển lương thực, vũ khí nhanh hơn và an toàn hơn.

Bác Chinh cùng hai đồng đội được giao đi trước. Ba người bước vào rừng sâu, mang theo la bàn, ít lương khô và một niềm tin duy nhất: phải tìm ra lối đi.

Rừng rậm dày đặc, cây cối chằng chịt, có lúc phải dùng dao phát từng nhát để mở đường. Ban ngày, ánh nắng khó lọt qua tán lá; ban đêm, bóng tối như nuốt chửng mọi thứ. Nhiều lần họ lạc hướng, phải quay lại từ đầu.

Có hôm, mưa rừng xối xả, suối dâng cao, cả nhóm phải bám vào rễ cây để vượt qua. Có lúc đói lả, họ chỉ còn biết chia nhau từng mẩu lương khô nhỏ. Nhưng không ai bỏ cuộc.

Bác Chinh nhớ nhất là một buổi tối, khi cả ba ngồi nghỉ bên gốc cây lớn. Một người trong nhóm khẽ hỏi:
“Liệu con đường này có tồn tại không?”

Bác nhìn quanh, rồi nói chậm rãi:
“Nếu chưa có, thì mình sẽ tạo ra nó.”

Câu nói ấy như tiếp thêm sức mạnh cho cả nhóm.

Sau nhiều ngày băng rừng, cuối cùng họ cũng tìm được một lối đi khả thi – một con đường tuy gập ghềnh nhưng có thể đưa cả đơn vị vượt qua an toàn. Khi quay về báo cáo, ai nấy đều mừng rỡ.

Ít lâu sau, chính con đường ấy đã trở thành tuyến vận chuyển quan trọng. Những đoàn xe, đoàn người nối nhau đi qua, mang theo lương thực, vũ khí và cả hy vọng.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại, Bác Nguyễn Chính Chinh thường nói:
“Chúng tôi đã đi trên con đường không có bản đồ, nhưng không phải là không có hướng. Hướng đi nằm trong lòng mỗi người – là niềm tin, là trách nhiệm.”

Câu chuyện ấy không chỉ nói về một con đường giữa rừng sâu, mà còn là biểu tượng cho cả một thế hệ – những con người dám bước vào nơi chưa ai đi, dám mở lối giữa gian khó, để dẫn đường cho tương lai.

Và chính những “con đường không có bản đồ” ấy đã góp phần làm nên chiến thắng, để hôm nay, những con đường bình yên được nối dài khắp mọi miền đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn