Tôi từng sống giữa rừng ngập mặn Rừng Sác – NĐC (1)
Tôi là Nguyễn Văn Tâm, nguyên chiến sĩ đặc công hoạt động tại Chiến khu Rừng Sác.
Năm ấy tôi mới 19 tuổi. Rời quê trong một buổi sáng sương mù, tôi theo đơn vị hành quân về vùng rừng ngập mặn. Khi đến nơi, tôi mới hiểu rằng đây không phải chiến trường bình thường – mà là nơi con người phải sống chung với nước, bùn và muỗi rừng dày đặc như khói.
Rừng Sác không có đường đi. Chỉ có kênh rạch chằng chịt. Ban ngày nắng gắt, ban đêm nước dâng lạnh buốt. Chúng tôi di chuyển bằng xuồng nhỏ, lặng lẽ như bóng nước.
Nhiệm vụ của chúng tôi là đánh vào các tàu địch trên sông Lòng Tàu, phá kho tàng, làm tê liệt tuyến vận chuyển.
Có những đêm, chúng tôi ngâm mình hàng giờ trong nước, chỉ thở qua ống tre nhỏ, chờ tàu địch đi qua. Muỗi đốt đến sưng cả da, nhưng không ai dám động đậy.
Tôi nhớ một lần tập kích tàu. Trời tối đen như mực. Khi con tàu vừa lọt vào tầm, chỉ huy ra hiệu. Một tiếng nổ xé toang mặt sông. Ánh lửa bùng lên trong tích tắc, rồi lại chìm vào bóng tối.
Sau trận đánh, chúng tôi rút lui trong im lặng. Nước sông lạnh và nặng như chì, nhưng ai cũng hiểu mình vừa hoàn thành một nhiệm vụ sống còn.
Có lần, tôi bị lạc giữa rừng ngập mặn. Xung quanh chỉ toàn cây đước, nước đục và tiếng côn trùng rền rĩ. Tôi nghĩ mình không thể trở về. Nhưng rồi tôi nghe tiếng gọi của đồng đội từ xa:
“Tâm ơi! Theo hướng này!”
Tiếng gọi ấy kéo tôi trở lại.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê. Nhưng mỗi lần nghe tiếng nước vỗ bờ, tôi lại nhớ Rừng Sác – nơi tuổi trẻ chúng tôi đã đi qua giữa sống và chết trong từng hơi thở.
Chúng tôi không chỉ chiến đấu bằng vũ khí. Chúng tôi chiến đấu bằng ý chí, bằng sự im lặng, và bằng niềm tin rằng đất nước sẽ có ngày bình yên.


