Tôi và
Ngày 17 tháng 2 năm 1979, khi quân Trung Quốc đồng loạt nổ súng tấn công dọc tuyến biên giới phía Bắc nước ta, đất nước rơi vào tình thế vô cùng nguy cấp.
Ngày 17 tháng 2 năm 1979, khi quân Trung Quốc đồng loạt nổ súng tấn công dọc tuyến biên giới phía Bắc nước ta, đất nước rơi vào tình thế vô cùng nguy cấp. Sáu tỉnh biên giới chìm trong khói lửa, nhà cửa tan hoang, nhân dân phải đối mặt với muôn vàn đau thương, mất mát. Trước họa xâm lăng, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam đã không quản ngại gian khổ, nhanh chóng lên đường bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Trong dòng người ra trận năm ấy có ông em – Trần Văn Hợi, chiến sĩ thuộc một đơn vị chủ lực làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ biên giới phía Bắc.
Ngay sau khi nhận lệnh khẩn cấp, ngày 18 tháng 2 năm 1979, ông cùng đơn vị tức tốc hành quân lên tuyến đầu. Chỉ sau vài ngày vượt núi băng rừng, ông đã có mặt tại chiến trường Cao Bằng – một trong những địa bàn trọng điểm, nơi diễn ra nhiều trận đánh vô cùng ác liệt. Tại đây, ông trực tiếp tham gia chiến đấu, phối hợp cùng các đơn vị bạn đẩy lùi từng mũi tiến công của quân xâm lược. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ vững các cao điểm then chốt ven sông và dọc trục đường chiến lược. Suốt hơn một tháng liền, ông cùng đồng đội phải bám trụ trong hầm hào, đối mặt với mưa bom, đạn pháo và những trận đánh giáp lá cà đầy nguy hiểm. Ban ngày chiến đấu, ban đêm củng cố công sự, nhiều khi không có đủ lương thực, nước uống, nhưng không ai nao núng. Trong làn khói súng mịt mù, các chiến sĩ vẫn kiên cường giữ vững trận địa, tiêu hao sinh lực địch, bảo vệ an toàn cho khu vực phòng thủ.
Ngày 3 tháng 3 năm 1979, Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng phát lệnh tổng động viên toàn quốc, thể hiện ý chí quyết tâm sắt đá của toàn dân tộc Việt Nam trong sự nghiệp bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Trước sức mạnh đoàn kết và tinh thần chiến đấu bất khuất của quân dân ta, quân địch buộc phải rút lui. Tuy nhiên, sau khi rút quân chủ lực, chúng vẫn để lại những toán nhỏ nhằm quấy phá, chiếm giữ một số điểm cao dọc biên giới. Trong giai đoạn đó, ông Trần Văn Hợi tiếp tục được giao nhiệm vụ phòng ngự, canh giữ các vị trí trọng yếu, bảo vệ đường biên, cột mốc và cuộc sống bình yên của nhân dân. Những năm tháng bám trụ nơi biên cương vô cùng gian khổ, thiếu thốn đủ bề, lại luôn đối mặt với nguy hiểm rình rập, nhưng ông và đồng đội vẫn kiên trì hoàn thành nhiệm vụ. Đến những năm đầu thập niên 1990, tình hình biên giới dần ổn định, quân xâm lược buộc phải chấm dứt các hoạt động gây hấn. Hoàn thành nhiệm vụ, ông được trở về địa phương. Do chịu nhiều thương tích trong quá trình chiến đấu, ông trở thành bệnh binh và nghỉ hưu theo chế độ của Nhà nước.Hiện nay, ông Trần Văn Hợi đang sinh sống bình dị bên gia đình tại quê nhà. Dù mang trên mình những vết thương chiến tranh, sức khỏe không còn như xưa, nhưng ông luôn cảm thấy tự hào vì đã góp phần bảo vệ độc lập, chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.
Câu chuyện về cuộc đời và những năm tháng chiến đấu của ông là minh chứng rõ nét cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hi sinh thầm lặng của những người lính nơi biên cương. Nhờ có sự cống hiến của các thế hệ cha anh, đất nước ta hôm nay mới được sống trong hòa bình. Chúng em luôn trân trọng, biết ơn và tự hào về những con người đã dành trọn tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc Việt Nam.


