Bài viết

“Tôi vẫn nghe họ gọi tên mình” – ký ức không rời của người lính sống sót

Ninh Bình16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hoàng Văn Đức (84 tuổi, Yên Mô, Ninh Bình) là người duy nhất sống sót sau một trận đánh. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, ông nói mình vẫn nghe thấy tiếng đồng đội gọi trong giấc ngủ.

Ông Đức không tiếp chúng tôi ngay.

Ông ngồi ở góc sân, mắt nhìn xa xăm. Phải một lúc lâu, khi chúng tôi ngồi xuống cạnh, ông mới nói:

“Các cháu muốn nghe thật không?”

Không ai trả lời. Chỉ gật đầu.

Đó là một trận đánh ban đêm.

“Không nhìn thấy gì. Chỉ có khói.”

Ông nói chậm, từng câu một.

Trong bóng tối, ông nghe tiếng gọi:

“Đức ơi!”

Ông trả lời.

“Có đây!”

Rồi lại có tiếng khác gọi.

Ông trả lời tiếp.

“Sau đó… không còn ai trả lời tôi nữa.”

Ông dừng lại.

Khi trời sáng, ông đứng dậy.

Xung quanh không còn ai.

“Không có tiếng súng. Không có tiếng người.”

Chỉ có gió.

Ông nói, lúc đó ông không biết nên làm gì.

“Không biết nên khóc… hay nên đi.”

Ông đứng rất lâu.

Sau chiến tranh, ông trở về.

Nhưng ký ức không ở lại chiến trường.

“Nhiều đêm, tôi vẫn nghe thấy họ gọi.”

Ông giật mình tỉnh dậy.

Nhà im lặng.

“Có lúc tôi nghĩ… mình vẫn ở đó.”

Ông nói:

“Sống sót… không phải lúc nào cũng nhẹ.”

Khi chúng tôi ra về, ông không nói thêm gì.

Chỉ có một câu:

“Nếu các cháu còn nhớ câu chuyện này… thì họ vẫn còn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn