“TÔI VẪN NHỚ NGÀY ẤY Ở VỊ XUYÊN”
Ông Nguyễn Văn Hùng nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ và được điều động lên mặt trận Vị Xuyên. Những năm tháng tại đây đã để lại trong ông những ký ức không thể phai mờ.
Ông kể về những ngày bám chốt giữa núi đá, những trận pháo kích dữ dội và những lần cùng đồng đội chia nhau từng ngụm nước, từng phần lương khô. Điều ông nhớ nhất không phải là những trận đánh, mà là những người đồng đội đã cùng ông sống và chiến đấu.
Có người hôm trước còn ngồi bên ông kể chuyện quê nhà, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Nhiều năm đã trôi qua, ông vẫn nhớ tên, nhớ khuôn mặt của từng người. Ông nói: “Chúng tôi trở về được là may mắn. Còn các đồng đội đã nằm lại thì họ vẫn sống trong ký ức của chúng tôi.”
Với ông, kể lại câu chuyện không phải để nhắc về chiến tranh bằng sự đau thương, mà để thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu và nước mắt của biết bao thế hệ.



