Cựu chiến binh

Tôi yêu màu áo xanh Biên Giới

Năm 1995, tôi đang kinh doanh về lĩnh vực chụp hình và đang có thu nhập ổn định. Một số bạn bè cùng trang lứa đều có giấy gọi nhập ngũ. Riêng tôi vì đã có ba tôi và anh trai đang công tác trong quân đội nên được miễn nhập ngũ. Vì trong tôi lúc nào cũng có tư tưởng là được ghi tên mình vào lực lượng vũ trang nhân dân nên tôi đã đến xã gặp đồng chí xã đội trưởng trình bày mong muốn được trở thành chiến sĩ trong quân đội nhân dân Việt Nam. Cuối cùng cũng được chấp nhận bổ sung vào danh sách đợt gia

TP. Hồ Chí Minh07/01/2026Nguyễn Minh Nguyệt (Phường Thủ Dầu Một)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1995, tôi đang kinh doanh về lĩnh vực chụp hình và đang có thu nhập ổn định. Một số bạn bè cùng trang lứa đều có giấy gọi nhập ngũ. Riêng tôi vì đã có ba tôi và anh trai đang công tác trong quân đội nên được miễn nhập ngũ. Vì trong tôi lúc nào cũng có tư tưởng là được ghi tên mình vào lực lượng vũ trang nhân dân nên tôi đã đến xã gặp đồng chí xã đội trưởng trình bày mong muốn được trở thành chiến sĩ trong quân đội nhân dân Việt Nam. Cuối cùng cũng được chấp nhận bổ sung vào danh sách đợt giao quân lần ấy.

Đợt ấy tôi may mắn được gọi đi phục vụ nghĩa vụ quân sự ở bộ đội biên phòng Bé cũ nay là bộ đội biên phòng Bình phước. Đó cũng là ước nguyện của tôi bấy lâu nay vì bản thân tôi rất yêu màu xanh biên giới. Sau 3 tháng được huấn luyện rất bài bản và nghiêm khắc tôi được đưa về phục vụ tại phòng chính trị bộ chỉ huy bộ đội biên phòng tỉnh Sông Bé. Tôi được nhận nhiệm vụ làm bên lĩnh vực truyền thông đúng với chuyên môn của mình lúc ở nhà.

Nơi miền biên giới tôi đã dùng ống kính máy ảnh ghi lại những chiến công thầm lặng của những cán bộ chiến sĩ bộ đội biên phòng ngày đêm bảo vệ biên giới được bình yên.

Năm tháng trong quân ngũ tôi được sống và sát cánh cùng đồng đội trải qua những gian truân, vất vả, khó khăn của người chiến sĩ thực hiện nhiệm vụ nơi cửa ngõ, thiêng liêng của tổ quốc mỗi tết đến xuân về tôi lại vác máy ảnh theo chân các đồng chí lặng lẽ trên đường tuần tra mốc đường dù sương lạnh mưa lũ hay gió gió ngàn… vẫn luôn hiên ngang tay súng giữ từng tấc đất biên cương tổ quốc giữ bình yên hạnh phúc cho nhân dân.

Năm 1997 được xuất ngũ trở về với đời thường và làm kinh tế góp phần nhỏ cho địa phương phát triển tôi vẫn luôn tự hào với quyết định của mình khi phấn đấu được trở thành bộ đội cụ hồ mang quân hàm xanh những năm tháng trong quân ngũ là những kỷ niệm đẹp không bao giờ phai nhạt luôn là động lực và niềm tin để tôi luôn phấn đấu vượt qua gian khó giữa đời thường.

Thanh xuân của tôi đã gắn liền với màu áo lính, với những tháng năm gian khổ nhưng đầy ý nghĩa. Đó là một thời hoa lửa, một thời tuổi trẻ sống trọn vẹn vì Tổ quốc thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn