Bài viết

tóm tắt cảm nghĩ về ông HUỲNH THÚC KHÁNG

bài viết về ông Huỳnh Thúc Kháng

Tây Ninh29/04/2026ĐẶNG QUANG VINH (PHƯỜNG LONG AN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện “Bức điện cuối cùng – Tấm lòng son với nước của người chí sĩ giữa cơn binh lửa” kể về những ngày cuối đời đầy xúc động của cụ Huỳnh Thúc Kháng – một nhà yêu nước, một chí sĩ kiên trung của dân tộc Việt Nam.

Năm 1947, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang diễn ra ác liệt, cụ Huỳnh Thúc Kháng đã gần 80 tuổi và lâm bệnh nặng tại quê nhà Quảng Nam. Dù sức khỏe suy yếu, hơi thở khó nhọc do bệnh viêm phổi tái phát, nhưng tinh thần của cụ vẫn sáng rõ, luôn hướng về vận mệnh đất nước. Hằng ngày, cụ theo dõi tin tức chiến sự, quan tâm đến tình hình Chính phủ và cuộc kháng chiến. Trước đó, cụ từng được Hồ Chí Minh tin tưởng giao giữ chức Quyền Chủ tịch nước khi Người sang Pháp đàm phán. Điều đó cho thấy vị trí và uy tín đặc biệt của cụ trong lòng dân tộc.

Trong những giờ phút cuối cùng của cuộc đời, khi biết mình không qua khỏi, cụ đã yêu cầu thư ký gửi một bức điện ra chiến khu Việt Bắc cho Chủ tịch Hồ Chí Minh. Nội dung bức điện rất ngắn gọn nhưng đầy khí phách: dù sắp ra đi, cụ vẫn một lòng tin tưởng vào Chính phủ, mong toàn dân đoàn kết, kiên trì kháng chiến để giành thắng lợi. Đó không chỉ là lời từ biệt mà còn là lời nhắn gửi thiêng liêng, thể hiện trọn vẹn tinh thần trung nghĩa và lòng yêu nước sâu sắc.

Khi nhận được bức điện, Chủ tịch Hồ Chí Minh vô cùng xúc động và khẳng định cụ Huỳnh là tấm gương sáng của một bậc hiền nhân, suốt đời vì nước vì dân. Chỉ hai ngày sau, cụ Huỳnh Thúc Kháng trút hơi thở cuối cùng. Sự ra đi của cụ khiến nhân dân cả nước tiếc thương. Chính phủ đã quyết định để tang toàn quốc trong hai ngày – một vinh dự lớn dành cho người đã cống hiến trọn đời cho Tổ quốc.

Câu chuyện về bức điện cuối cùng của cụ Huỳnh Thúc Kháng để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Trước hết, em vô cùng khâm phục tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường của cụ. Dù ở ranh giới giữa sự sống và cái chết, cụ vẫn không nghĩ cho bản thân mà chỉ lo cho đất nước, cho cuộc kháng chiến. Điều đó cho thấy lòng yêu nước của cụ không phải là lời nói suông mà là một niềm tin, một lý tưởng sống cháy bỏng đến tận phút cuối.

Bên cạnh đó, em còn cảm nhận được phẩm chất cao đẹp của một người lãnh đạo chân chính: sống thanh bạch, tận tụy, đặt lợi ích dân tộc lên trên hết. Cụ không màng danh lợi, không sợ gian khổ, luôn hướng về nhân dân và đất nước. Cuộc đời cụ là minh chứng rõ ràng cho câu nói “sống vì nghĩa, chết vì dân”.

Câu chuyện cũng khiến em suy nghĩ nhiều về trách nhiệm của thế hệ trẻ ngày nay. Chúng em không phải sống trong chiến tranh, nhưng vẫn cần giữ gìn và phát huy tinh thần yêu nước theo cách của mình: học tập tốt, rèn luyện đạo đức, đóng góp cho xã hội. Tấm gương của cụ Huỳnh Thúc Kháng nhắc nhở chúng em phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đi trước và sống có trách nhiệm hơn với tương lai đất nước.

Tóm lại, “Bức điện cuối cùng” không chỉ là một câu chuyện lịch sử mà còn là một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và nhân cách cao đẹp. Hình ảnh cụ Huỳnh Thúc Kháng với tấm lòng son sắt sẽ mãi là ngọn đuốc soi sáng cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn