Tôn Đức Thắng
Tôn Đức Thắng (1888 – 1980) là nhà cách mạng, nguyên thủ quốc gia và một trong những lãnh tụ tiêu biểu của Việt Nam thế kỷ XX. Ông kế nhiệm Chủ tịch Hồ Chí Minh làm Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, sau là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, được tôn kính như “Bác Tôn” – biểu tượng của tinh thần đại đoàn kết toàn dân tộc.
Sinh trong gia đình nông dân, Tôn Đức Thắng sớm rời quê lên Sài Gòn học nghề cơ khí và tham gia phong trào công nhân. Năm 1919, khi làm lính thợ trên chiến hạm France của Pháp, ông cùng thủy thủ kéo cờ đỏ phản chiến ở Biển Đen ủng hộ Cách mạng Tháng Mười Nga – một biểu tượng của tinh thần quốc tế vô sản. Trở về nước, ông sáng lập Công hội bí mật Sài Gòn (1920), tiền thân của phong trào công đoàn Việt Nam.
Năm 1929, ông bị bắt, kết án 20 năm khổ sai, bị đày ra Côn Đảo. Suốt 15 năm trong “địa ngục trần gian”, ông vẫn tổ chức chi bộ Đảng đầu tiên ở Côn Đảo, cảm hóa tù nhân và duy trì tinh thần đấu tranh. Sau Cách mạng Tháng Tám 1945, ông trở về đất liền, tham gia kháng chiến chống Pháp, giữ nhiều trọng trách của Đảng và Nhà nước.
Từ 1960 đến 1980, Tôn Đức Thắng giữ vai trò Phó Chủ tịch rồi Chủ tịch nước, đồng thời lãnh đạo Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Ông kiên trì thực hiện chính sách đại đoàn kết, là cầu nối giữa các tầng lớp, dân tộc, tôn giáo trong công cuộc thống nhất đất nước. Quốc tế tôn vinh ông bằng Giải thưởng Hòa bình Quốc tế Lênin và nhiều huân chương cao quý.



