TÔN ĐỨC THẮNG
Trong lịch sử cách mạng Việt Nam, có những con người mà cuộc đời họ là minh chứng cho sức mạnh của ý chí vượt lên trên mọi sự tàn bạo của xiềng xích. Người con ưu tú của cù lao Ông Chưởng (An Giang) – Tôn Đức Thắng (sinh ngày 20/8/1888) – hay "Bác Tôn" kính mến, chính là một hình tượng như thế.
Khí phách người thợ máy trên biển Đông
Sinh ra giữa vùng sông nước miền Tây, Tôn Đức Thắng sớm bôn ba, trở thành người thợ máy tài năng và tham gia phong trào công nhân quốc tế. Năm 1929, ông bị thực dân Pháp bắt và kết án 20 năm khổ sai, đày ra Côn Đảo vào năm 1930.
Tại Côn Đảo, thực dân Pháp đã dùng những thủ đoạn tàn độc nhất hòng khuất phục ông. Chúng đưa ông vào "Hầm xay lúa" – một nơi khổ sai tàn khốc, dùng lao động nặng nhọc và đòn roi để bào mòn ý chí người tù. Nhưng kẻ thù đã lầm:
· Biến ngục tù thành chiến trường: Tại hầm xay lúa, ông đã tổ chức anh em tù nhân đấu tranh, biến nơi khổ sai thành nơi giáo dục lòng yêu nước và tình đồng chí.
· Người thợ máy tâm huyết: Với bàn tay khéo léo, ông sửa chữa những cỗ máy cũ nát trong tù, dùng điều đó để tạo điều kiện liên lạc bí mật cho các đồng chí và cải thiện đời sống cho anh em tù nhân.
· Tấm gương đạo đức: Sự giản dị, bao dung và tinh thần hy sinh của ông đã khiến cả những người lính gác ngục cũng phải nể trọng. Ông trở thành linh hồn, là điểm tựa tinh thần vững chãi cho hàng ngàn tù chính trị tại Côn Đảo suốt 15 năm ròng rã.
Mùa thu giải phóng và sự nghiệp vĩ đại
Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, một phái đoàn từ đất liền đã ra Côn Đảo đón các chiến sĩ cách mạng trở về. Hình ảnh Bác Tôn – người chiến sĩ gầy gò nhưng đôi mắt sáng ngời, bước lên con tàu giải phóng trong niềm vui vỡ òa của đồng chí, đồng bào đã trở thành một khoảnh khắc lịch sử thiêng liêng.
Trở về đất liền, ông tiếp tục cống hiến trọn đời cho sự nghiệp kháng chiến và xây dựng đất nước. Trên cương vị Chủ tịch nước, ông vẫn giữ lối sống khiêm nhường, giản dị của một người thợ máy năm nào, trở thành hình ảnh cao đẹp của tình đoàn kết Nam - Bắc một nhà.



