TÔN ĐỨC THẮNG
Bác Tôn Đức Thắng
Tôn Đức Thắng (1888–1980), thường gọi là Bác Tôn, là nhà lãnh đạo cách mạng lỗi lạc, Chủ tịch nước thứ hai và cuối cùng của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (1969–1976), và Chủ tịch nước đầu tiên của Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (1976–1980). Ông là công nhân, chiến sĩ cộng sản kiên trung, biểu tượng đại đoàn kết dân tộc.
Sinh ngày 20/8/1888 tại Mỹ Hòa Hưng, Long Xuyên (nay là An Giang) trong gia đình nông dân. Hoạt động cách mạng: Năm 1906 lên Sài Gòn làm thợ, năm 1912 lãnh đạo cuộc bãi công của công nhân Ba Son. Năm 1919, tham gia binh biến ở Hắc Hải (Pháp) ủng hộ nước Nga Xô Viết. Năm 1920, thành lập Công hội bí mật ở Sài Gòn. Bị tù đày: Năm 1929 bị Pháp bắt, kết án 20 năm khổ sai và đày ra Côn Đảo (1930–1945). Lãnh đạo: Sau Cách mạng tháng Tám 1945, ông giữ các chức vụ cao cấp: Tổng thanh tra Chính phủ, Quyền Bộ trưởng Bộ Nội vụ, Trưởng ban Thường trực Quốc hội (1955), Phó Chủ tịch nước (1960–1969), Chủ tịch nước (1969–1980). Qua đời: Ngày 30/3/1980 tại Hà Nội, thọ 92 tuổi.
Bác Tôn là người đầu tiên được tặng thưởng Huân chương Sao Vàng cao quý.



