Tôn Đức Thắng (Bác Tôn, 1888–1980)
Chủ tịch Tôn Đức Thắng (Bác Tôn, 1888–1980) là nhà lãnh đạo kiệt xuất của cách mạng Việt Nam, Chủ tịch nước cuối cùng của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Chủ tịch nước đầu tiên của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.
Chủ tịch Tôn Đức Thắng (Bác Tôn, 1888–1980) là nhà lãnh đạo kiệt xuất của cách mạng Việt Nam, Chủ tịch nước cuối cùng của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Chủ tịch nước đầu tiên của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. [1]
Thân thế và tuổi trẻ
Sinh ngày: 20 tháng 8 năm 1888 tại Cù lao Ông Hổ, làng Mỹ Hòa Hưng, tổng Định Thành, tỉnh Long Xuyên (nay là thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang). [1]
Xuất thân: Trong một gia đình nông dân khá giả. [1]
Học tập và làm thợ: Học tiểu học tại Long Xuyên, sau đó lên Sài Gòn học nghề tại Trường Kỹ nghệ Viễn Đông và làm công nhân tại nhà máy Ba Son. [1, 2]
Hoạt động cách mạng nổi bật
1912: Lãnh đạo cuộc bãi công của công nhân Ba Son và học sinh trường Bách nghệ.
1919: Tham gia kéo cờ đỏ trên chiến hạm Pháp ở Hắc Hải để ủng hộ Cách mạng Tháng Mười Nga.
1920: Về nước, thành lập Công hội bí mật tại Sài Gòn – tổ chức công hội đầu tiên của giai cấp công nhân Việt Nam.
1925: Lãnh đạo cuộc đấu tranh của công nhân Ba Son, đánh dấu bước ngoặt phong trào công nhân từ tự phát sang tự giác.
1929–1945: Bị thực dân Pháp bắt, kết án 20 năm khổ sai và đày ra Côn Đảo. Tại đây, ông tham gia thành lập chi bộ nhà tù và kiên cường đấu tranh cho đến Cách mạng Tháng Tám năm 1945. [1]
Các chức vụ quan trọng
1948–1960: Giữ chức Quyền Trưởng ban rồi Trưởng ban Thường trực Quốc hội.
1960–1969: Giữ chức Phó Chủ tịch nước.
1969–1976: Làm Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời.
1976–1980:



