Tôn Đức Thắng – người chiến sĩ cách mạng và Chủ tịch nước
Trong lịch sử Việt Nam hiện đại, Tôn Đức Thắng là một nhà hoạt động cách mạng tiêu biểu, dành phần lớn cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập và xây dựng đất nước.
Tôn Đức Thắng sinh ngày 20 tháng 8 năm 1888 tại Long Xuyên, tỉnh An Giang.
Từ khi còn trẻ, ông đã chứng kiến cảnh người lao động bị áp bức và sớm quan tâm đến quyền lợi của công nhân.
Một người hỏi:
— Vì sao ông quan tâm đến người lao động?
Tôn Đức Thắng trả lời:
— Người lao động là lực lượng quan trọng của xã hội. Muốn đất nước phát triển thì phải quan tâm đến cuộc sống và quyền lợi chính đáng của họ.
Năm 1919, ông được biết đến với hoạt động gắn với cuộc đấu tranh của công nhân và sự kiện cắm cờ đỏ trên chiến hạm Pháp tại cảng Sài Gòn theo các tài liệu lịch sử.
Sau đó, ông tiếp tục tham gia phong trào công nhân và các tổ chức yêu nước.
Một người bạn hỏi:
— Hoạt động cho công nhân có khó khăn không?
Tôn Đức Thắng trả lời:
— Khó khăn là điều không thể tránh khỏi. Điều quan trọng là phải đoàn kết và bảo vệ quyền lợi chính đáng của người lao động.
Năm 1920, ông tham gia thành lập Công hội Sài Gòn, một tổ chức có vai trò quan trọng trong phong trào công nhân Nam Kỳ.
Sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời năm 1930, ông tiếp tục hoạt động cách mạng.
Năm 1929, Tôn Đức Thắng bị thực dân Pháp bắt và sau đó bị kết án tù.
Ông bị giam tại nhà tù Côn Đảo trong nhiều năm.
Một người bạn tù hỏi:
— Những năm tháng tù đày có làm ông mất niềm tin không?
Tôn Đức Thắng trả lời:
— Hoàn cảnh có thể khắc nghiệt, nhưng niềm tin và ý chí của con người không dễ bị khuất phục.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông trở lại hoạt động cách mạng và giữ nhiều trọng trách.
Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, ông đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng trong bộ máy lãnh đạo của Nhà nước.
Một cán bộ hỏi:
— Sau chiến tranh, điều gì quan trọng nhất?
Tôn Đức Thắng trả lời:
— Đất nước phải được hòa bình, nhân dân phải được sống ấm no và mọi người cần đoàn kết để xây dựng quê hương.
Năm 1960, ông được bầu làm Phó Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời năm 1969, Tôn Đức Thắng được Quốc hội bầu làm Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Sau năm 1976, ông trở thành Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đầu tiên.
Trong suốt cuộc đời, ông được nhiều người biết đến với lối sống giản dị, gần gũi và tinh thần đoàn kết.
Một học sinh hỏi cô giáo:
— Thưa cô, điều gì đáng quý nhất ở Tôn Đức Thắng?
Cô giáo trả lời:
— Đó là sự kiên trì, tinh thần đoàn kết, lối sống giản dị và sự gắn bó với người lao động. Ông đã trải qua nhiều năm tù đày nhưng vẫn giữ vững niềm tin và tiếp tục cống hiến cho đất nước.
Tôn Đức Thắng qua đời ngày 30 tháng 3 năm 1980 tại Hà Nội, hưởng thọ 91 tuổi.
Ông được Nhà nước truy tặng nhiều phần thưởng cao quý, trong đó có Huân chương Sao Vàng.
BÀI HỌC
Câu chuyện về Tôn Đức Thắng nhắc chúng ta về tinh thần đoàn kết, ý chí kiên cường, sự giản dị và trách nhiệm với cộng đồng.
Đối với học sinh ngày nay, chúng ta có thể học ở ông cách sống chân thành, tôn trọng mọi người, biết hợp tác và kiên trì vượt qua khó khăn.
Lịch sử cuộc đời Tôn Đức Thắng cũng nhắc chúng ta biết trân trọng hòa bình, độc lập và những đóng góp của các thế hệ đi trước.



