TÔN ĐỨC THẮNG – NGƯỜI CHIẾN SĨ CỘNG SẢN MẪU MỰC, NGƯỜI CON ƯU TÚ CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM
Tôn Đức Thắng sinh ngày 20/8/1888 tại An Giang trong một gia đình nông dân yêu nước. Từ khi còn trẻ, đồng chí đã sớm tham gia phong trào đấu tranh của giai cấp công nhân và các hoạt động chống áp bức, bất công. Trong những năm đầu thế kỷ XX, đồng chí tham gia phong trào công nhân quốc tế và thể hiện tinh thần đoàn kết với các lực lượng tiến bộ trên thế giới.
Sau khi trở về nước, Tôn Đức Thắng tích cực tham gia phong trào cách mạng và trở thành một trong những cán bộ lãnh đạo tiêu biểu của Đảng. Năm 1929, đồng chí bị thực dân Pháp bắt giam và đày ra nhà tù Côn Đảo. Suốt 15 năm trong lao tù khắc nghiệt, đồng chí vẫn giữ vững khí tiết cách mạng, trở thành chỗ dựa tinh thần cho nhiều chiến sĩ yêu nước.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, đồng chí đảm nhiệm nhiều trọng trách quan trọng của Đảng và Nhà nước. Năm 1969, sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời, đồng chí được Quốc hội bầu làm Chủ tịch nước. Với lối sống giản dị, gần gũi và tinh thần hết lòng phục vụ nhân dân, đồng chí được nhân dân cả nước kính trọng.
Cuộc đời hoạt động cách mạng của Tôn Đức Thắng là biểu tượng của lòng yêu nước, đức khiêm tốn và sự cống hiến không ngừng nghỉ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và xây dựng đất nước.


