TÔN ĐỨC THẮNG – NGƯỜI CÔNG NHÂN TRỞ THÀNH CHỦ TỊCH NƯỚC
Tôn Đức Thắng sinh năm 1888 tại An Giang, xuất thân từ một gia đình lao động nghèo. Trước khi trở thành nhà lãnh đạo cấp cao, ông là một người thợ máy, sớm tiếp xúc với phong trào công nhân và tư tưởng tiến bộ. Trong Thế chiến thứ nhất, ông từng tham gia binh biến trên Hắc Hải để phản đối chiến tranh đế quốc – một sự kiện thể hiện tinh thần quốc tế và lòng yêu chuộng hòa bình hiếm có lúc bấy giờ.
Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, Tôn Đức Thắng nổi bật bởi sự điềm đạm, giản dị và kiên trung. Ông từng bị giam cầm nhiều năm tại Côn Đảo, chịu đựng tra tấn khắc nghiệt nhưng không khuất phục. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông giữ nhiều trọng trách và trở thành Chủ tịch nước Việt Nam sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời. Ông là biểu tượng của người lãnh đạo xuất thân từ nhân dân lao động.



