TÔN ĐỨC THẮNG – NGƯỜI CÔNG NHÂN TRỞ THÀNH CHỦ TỊCH NƯỚC
Từ một người công nhân bình dị, Tôn Đức Thắng đã trở thành một nhà cách mạng tiêu biểu và Chủ tịch nước Việt Nam. Cuộc đời của Người là hành trình kiên định với lý tưởng cách mạng, gắn bó với nhân dân và phong trào công nhân.
Chủ tịch Tôn Đức Thắng sinh ngày 20/8/1888 tại làng Mỹ Lương, tổng Dương Hòa Hạ, tỉnh Long Xuyên, nay thuộc tỉnh An Giang. Sinh ra trong một gia đình nông dân, từ nhỏ Người đã chứng kiến cuộc sống khó khăn của người dân dưới chế độ thuộc địa. Chính những trải nghiệm ấy góp phần hình thành ở Tôn Đức Thắng tinh thần yêu nước và ý thức đấu tranh vì độc lập dân tộc.
Năm 1906, Người lên Sài Gòn học nghề và làm việc trong môi trường công nhân. Tại đây, Tôn Đức Thắng sớm tiếp xúc với phong trào công nhân và từng bước tham gia các hoạt động yêu nước. Người nhận thấy rằng muốn giải phóng dân tộc phải gắn với việc tập hợp, tổ chức và phát huy sức mạnh của quần chúng lao động.
Trong quá trình hoạt động, Tôn Đức Thắng nhiều lần bị thực dân Pháp bắt giữ và kết án tù. Những năm tháng bị giam cầm tại nhà tù Côn Đảo không làm Người khuất phục. Trái lại, môi trường khắc nghiệt ấy càng tôi luyện ý chí, bản lĩnh và niềm tin vào con đường cách mạng.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Tôn Đức Thắng tiếp tục giữ nhiều trọng trách quan trọng của Đảng và Nhà nước. Người từng là Chủ tịch Mặt trận Liên Việt, Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và Phó Chủ tịch nước. Năm 1969, sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời, Tôn Đức Thắng được Quốc hội bầu làm Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Cuộc đời Tôn Đức Thắng là minh chứng rằng một người xuất thân từ giai cấp công nhân hoàn toàn có thể trở thành người lãnh đạo cao nhất của Nhà nước khi có lý tưởng, bản lĩnh và sự cống hiến không ngừng nghỉ.



