Tôn Đức Thắng – người đặt chữ “đoàn kết” lên hàng đầu trong công tác Mặt trận
Tôn Đức Thắng – người đặt chữ “đoàn kết” lên hàng đầu trong công tác Mặt trận
Một trong những dấu ấn quan trọng trong sự nghiệp của Tôn Đức Thắng là vai trò của ông trong công tác Mặt trận – nơi tập hợp và phát huy sức mạnh đoàn kết của toàn dân.
Năm 1955, ông được giao nhiệm vụ làm Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Đây là thời điểm đất nước tạm thời bị chia cắt, miền Bắc bước vào công cuộc xây dựng xã hội mới, miền Nam tiếp tục cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc.
Với kinh nghiệm hoạt động lâu năm trong phong trào công nhân, trong nhà tù đế quốc và trong công tác cách mạng, Tôn Đức Thắng hiểu rằng một cuộc đấu tranh lớn của dân tộc không thể chỉ dựa vào một lực lượng riêng lẻ.
Theo tư tưởng xuyên suốt trong hoạt động của ông, sức mạnh của cách mạng đến từ sự đồng lòng của nhân dân.
Trong công tác Mặt trận, ông chú trọng việc mở rộng đoàn kết, tập hợp các tầng lớp nhân dân, đồng bào các dân tộc, các giới, các tổ chức xã hội cùng hướng tới mục tiêu chung của đất nước.
Phong cách của ông trong công tác vận động quần chúng là sự chân thành, giản dị và tôn trọng con người. Ông không chỉ quan tâm đến những vấn đề lớn mà còn chú ý đến tâm tư, nguyện vọng của từng tầng lớp nhân dân.
Chính vì vậy, nhiều người đánh giá Tôn Đức Thắng là một nhà lãnh đạo có phong cách gần gũi, luôn coi trọng sức mạnh của lòng dân.
Trong suốt thời gian giữ cương vị Chủ tịch Mặt trận, ông góp phần quan trọng trong việc củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc – một yếu tố có ý nghĩa đặc biệt trong sự nghiệp đấu tranh thống nhất đất nước.
Sau này, khi nhìn lại cuộc đời ông, các nhà nghiên cứu thường nhấn mạnh rằng bên cạnh phẩm chất của một người chiến sĩ cách mạng kiên trung, Tôn Đức Thắng còn là một nhà hoạt động đoàn kết xuất sắc.

