TÔN ĐỨC THẮNG – NHÀ LÃNH ĐẠO TRONG THỜI KỲ ĐẤT NƯỚC CHIA CẮT
Tôn Đức Thắng giữ cương vị lãnh đạo quan trọng trong những năm đất nước phải trải qua chiến tranh và chia cắt. Người đã góp phần cùng Trung ương lãnh đạo nhân dân hướng tới mục tiêu thống nhất đất nước.
Sau Hiệp định Genève năm 1954, Việt Nam tạm thời bị chia cắt thành hai miền. Đây là một trong những giai đoạn khó khăn nhất của lịch sử hiện đại Việt Nam.
Tôn Đức Thắng khi đó giữ những trọng trách quan trọng trong bộ máy lãnh đạo miền Bắc. Người tham gia xây dựng miền Bắc trở thành hậu phương cho cuộc đấu tranh thống nhất đất nước.
Trong thời kỳ này, nhiệm vụ đặt ra rất lớn: vừa xây dựng kinh tế, phát triển đời sống xã hội, vừa chi viện cho chiến trường miền Nam.
Tôn Đức Thắng luôn chú trọng phát huy sức mạnh đoàn kết toàn dân. Người động viên công nhân, nông dân, trí thức và các tầng lớp xã hội cùng đóng góp cho sự nghiệp chung.
Năm 1969, sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời, Tôn Đức Thắng được Quốc hội bầu làm Chủ tịch nước. Trên cương vị mới, Người tiếp tục cùng tập thể lãnh đạo đất nước trong giai đoạn chiến tranh còn diễn ra quyết liệt.
Năm 1975, đất nước thống nhất. Tôn Đức Thắng tiếp tục đảm nhiệm trọng trách trong thời kỳ xây dựng đất nước sau chiến tranh.
Nhìn lại giai đoạn lịch sử ấy, vai trò của Tôn Đức Thắng gắn liền với tinh thần đoàn kết và ý chí vượt qua khó khăn.



